Này anh! Tôi không phải là ôsin - Trang 2

Thảo luận trong 'Truyện hay' bắt đầu bởi Trần Văn Cường, 17/6/16.

  1. Trần Văn Cường

    Trần Văn Cường I love CNTT Thành viên BQT Designed

    Tham gia ngày:
    8/11/15
    Bài viết:
    3,672
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Nơi ở:
    Quảng Ninh thân yêu!
    Web:

    Này anh! Tôi không phải là ôsin - Trang 1

    Chương 6: Gặp nhau phải chăng là duyên số

    Nó về nhà, nằm vật lên ghế sa lông, bật TV, giờ này là giờ thời sự, chả có gì để xem, nó bật các kênh khác nhau và chả dừng cố định ở một kênh nào cả. Mà khoan, Joe bảo sẽ gửi đồ đến cho mình, mà là đồ gì? sao Joe biết địa chỉ này mà gửi đến? Đúng lúc đó có tiếng gọi cửa. Chạy ra mở cửa đập vào mắt là một hộp quà to tướng, đằng sau là người chuyển phát nhanh.

    - Xin hỏi cô có phải là cô Alissa??

    - Vâng, tôi là Alissa, anh là người chuyển phát nhanh?

    - Vâng, cậu Joe gửi cho cô cái này, mời cô kí vào đây.

    - Rồi, cảm ơn anh – nó đóng cửa rồi đi vào nhà.

    Mở cái hộp to tướng ấy ra, bên trong là một chiếc váy màu hồng tím với một đôi guốc cùng tông màu với cái váy. Chắc cái váy này phải đắt lắm. Nó đã từng mặc rất nhiều đồ hiệu đáng ra cả tý bạc trên người nhưng với hoàn cảnh của nó như bây giờ không đáng để mặc cái váy này. Nhưng đã nhận lời với người ta rồi chẳng nhẽ hủy, thế thì mất lịch sự. Thôi thì đành đến chỗ đó vậy. Nghĩ rồi nó đứng dậy và đi chuẩn bị đồ đạc.

    .
    .

    7h30.

    You raise me up, so I can stand on mountains……. You raise me up, to walk on…..

    Nó nhấc máy, bên kia một giọng nam trầm ấm vang lên.

    - Alo, em xuống nhà đi, anh đang đợi dưới nhà – là Joe

    - Vâng.

    Nó chỉnh lại quần áo rồi chạy xuống nhà. Khóa cửa cẩn thận, nó nhẹ nhàng tiến đến xe của Joe. Joe nhìn nó ngẩn người trong giây lát. Hôm nay nó trang điểm nhẹ nhưng vẫn nổi bật được khuôn mặt trắng hồng. Sau một hồi ngơ ngẩn, anh cũng lấy lại được bình tĩnh mở cửa xe cho nó. Nó vào xe, cảm thấy hơi khó chịu với cái váy đang mặc. Joe nhìn nó bật cười thành tiếng.

    - Sao? Nhìn em kì lắm sao mà cười?

    - Không có gì. Chỉ là tự nhiên thấy buồn cười thôi – Joe lại cười.

    Anh tra chìa khóa rồi phóng xe đi.

    Dừng lại trước một tòa nhà sang trọng, anh chạy xuống mở cửa cho nó. Nó bước ra, ngước mắt nhìn khung cảnh diễn ra trước mặt, trang hoàng và lộng lẫy, trong đời nó đã từng tham gia không biết bao nhiêu bữa tiệc, nhưng một bữa tiệc quy mô thế này thì đây là lần đầu tiên. Khoác tay Joe đi vào trong đại sảnh đón khách, vì là một tiểu thư từ khi còn nhỏ nên nó biết cách ăn nói sao cho giống là một dân quý tộc, nhưng cái kiểu chào hỏi khách sáo này làm nó thấy khó chịu.

    Nó xin phép vào trong trước. Nhìn bên ngoài đã thấy hoành tráng, ai ngờ vào trong nó càng cảm nhận như mình đang đứng trước một đồng cỏ mênh mông. Không ngờ Joe lại bỏ tiền ra thuê một nơi như thế này để tổ chức tiệc tùng. Nó biết Joe là người rất hào phóng, nhưng chỉ không thể tưởng tượng nổi cái hào phóng của anh lại đến mức này thôi. Mà thôi không nghĩ ngợi nhiều nữa, cái chính nó muốn đến đây là để ăn, bụng nó đang xôi lên ùng ục biểu tình. Bước đến bàn ăn gần nhất, nó lấy đũa gắp, vì đây là tiệc buffet nên không thiếu món gì, nó nhìn đã thấy thèm.

    Bên ngoài cửa, một đôi trai gái khoác tay nhau bước vào đại sảnh.

    - Anh Steven, rất vui được gặp lại anh. Hôm nay còn đưa cả bà xã đến sao – Joe cố tình dùng giọng nói đểu.

    - Ồ, vậy bà xã anh đâu nhỉ – hắn cũng nói đểu lại Joe.

    - Cô ấy đang ở trong kia tiếp khách, tí nữa tôi sẽ đưa cô ấy ra để tiếp đón anh – Joe xòe tay ra bắt tay hắn.

    - Vậy thôi, anh cứ ở đây tiếp khách, tôi vào trong kia, tí nữa đến giờ chúng ta sẽ kí hợp đồng – hắn nói rồi dẫn Amy vào trong.

    Trong lúc cuộc chào hỏi ngoài đại sảnh diễn ra thì ở trong phòng nó đã nó căng. Nó đi loăng quăng tham quan. Phải công nhận, Joe lúc nào cũng chu đáo. Một bóng người quét ngang qua nó, đập vào vai, khiến nó hơi mất thăng bằng. Quay lại, bắt gặp ánh mắt của người kia. Cả hai đểu không khỏi ngỡ ngàng. Rồi tự ngỡ ngàng chuyển sang mất tự nhiên, nó cúi mặt xuống, xin lỗi hắn rồi bước đi thẳng. Ánh mắt màu ngọc bích của Amy đã chứng kiến tất cả sự việc. Ánh mắt đó bỗng sắc lên.

    Alissa, cô vẫn nhớ lời hứa với tôi chứ……. cô chỉ có thể giúp tôi……

    .
    .
    .

    Nó chạy ra vườn ngồi. Vì tất cả đang ngồi trong phòng để xem cái màn kí hợp đồng nên không ai ở ngoài vườn. Một mình nó ở ngoài này, không gian yên tĩnh nên nó cảm thấy dễ chịu.

    Nó bắt đầu nghĩ ngợi vì những gì diễn ra ban nãy. Sao hắn lại có mặt ở đây. Chẳng nhẽ bữa tiệc hắn nói qua điện thoại lúc chiều là chỗ này sao. Haizz! Biết thế mình chả thèm nhận lời Joe, tự nhiên gặp thằng cha điên đó ở đây, mất cả hứng. Nó lắc đầu. Joe nhẹ nhàng bước đến sau nó định bịt mắt nó.

    - Ê anh Joe, em biết là anh đấy – nó quay người lại.

    - Sao biết là anh? Em vẫn thế nhỉ, lúc nào cũng bắt thóp được anh – Joe chán nản ngồi xuống cạnh nó – mà sao không vào kia, ngồi ngoài này làm gì?

    - Ngoài đó toàn bạn bè anh, em vào làm gì? – nó thở dài.

    - Thôi, đi ra đó cùng anh, anh giới thiệu em – chưa kịp để nó từ chối hay đồng ý anh đã kéo tuột nó vào trong.

    Kéo nó lên trên bục, Joe đập đập mic.

    - E hèm! Nhân ngày hôm nay tôi cũng xin giới thiệu một người. – anh kéo nó vào đứng sát cạnh mình – Đây là Alissa, và cũng là bạn gái của tôi.

    Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay rầm rập. Nó tròn mắt quay sang nhìn Joe, anh mỉm cười nhìn nó. Bên dưới, ở một góc trong gian phòng, hắn đang nhìn nó, hắn cũng vô cùng ngạc nhiên, hắn nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt gần như muốn bật máu. Bên cạnh, Amy nhếch môi, một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi cô, ánh mắt sắc lạnh ban nãy lại ánh lên.

    Alissa, cô đã không để tôi thất vọng…… Coi như tôi nợ cô một lời cảm ơn……



    Chương 7: Ích kỷ


    Nó vùng vằng đi ra ngoài. Joe cứ chạy theo sau nó năn nỉ xin nó tha lỗi.

    - Em làm sao vậy? Anh đã xin lỗi rồi mà. Mà chuyện đó thì có gì to tát đâu mà em phải cáu thế???

    - Hừ, chuyện đấy mà không to tát à. Anh có biết em ngượng thế nào không – nó nói vẫn không quay mặt lại.

    - Thôi mà Aliss, cho anh xin lỗi nha, nha!!!! – Joe vòng qua đằng trước mặt nó, chắp hai tay lạy.

    - Không!!!! – nó nói dứt khoát rồi hùng hổ đi trước.

    - Này! Em mà không tha cho anh thì em sẽ phải hối hận đấy!!!

    - Anh làm gì em???

    Joe cúi xuống, đặt lên môi nó một nụ hôn.

    Dời môi, Joe cười tươi.

    - Thế nào? Bây giờ thì được rồi chứ?

    - Anh…… – nó đưa tay lên môi rồi trợn trừng mắt nhìn Joe – TRẢ LẠI FIRST KISS CỦA EM ĐÂYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!

    Nó và anh cứ đánh nhau trên đường đi về nhà. Ở một góc trên phố, bóng một chiếc BMW vẫn đậu ở đó chứng kiến tất cả mọi việc. Tay hắn nắm chặt, móng tay lại một lần nữa đâm vào da thịt, giống như nó vừa đâm một mũi kim vào tim hắn.

    .
    .
    .

    Anh đã quá nhát phải không Aliss…..

    Tại sao em không ngồi yên……

    Tại sao em không phải là em như trước đây…….

    Có phải anh đã quá vội vàng?

    Hay….. Phải chăng anh đã quá ích kỉ???

    .
    .
    .

    - Anh thích Aliss? – Amy ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng hỏi.

    - Em không cần biết – hắn ngả đầu ra sau ghế.

    - Anh không dấu nổi mắt em đâu – Amy quay sang nói với hắn.

    - Em biết từ lúc nào – hắn ngồi thẳng dậy nhíu mày hỏi Amy.

    - Không có gì có thể dấu nổi em đâu – Amy mỉm cười nhưng nụ cười đó vụt tắt, thay vào đó là một cái nhếch mép – ….. nhưng mà…. em sẽ không cho cô ta cơ hội đâu…. ngay từ đầu anh đã không có quyền lựa chọn……

    Hắn chỉ biết nghe và ngạc nhiên. Hắn không thể ngờ một cô gái hiền lành như Amy lại có thẻ nói ra những lời lẽ như vậy. Môi hắn xuất hiện một nụ cười nhạt. Lẽ nào ngay từ đầu, tất cả là do hắn sai.

    ++++++

    Nó không cho Joe đèo hẳn đến tận nhà, vì nó muốn đi bộ một mình trước khi vào nhà. Lang thang một mình trên bãi biên, không biết bước chân đang đi đến đâu. Bây giờ nó lại thấy thú vị khi có nhà sát bờ biển, biết vậy trước kia cũng chuyển đến đây cho rồi. Đang nghĩ vơ vẩn, nó bị ánh đèn của một chiếc BMW chiếu thẳng vào mắt. Nó nheo mắt đồng thời đưa tay lên che ánh đèn. Nó cố gắng nhìn xem ai là chủ nhân của cái xe này.

    “Bíp… bíp…”

    Tiếng còi xe ô tô vang lên.

    - Này! Đồ heo ngố!!! Mau về mở cửa cho tôi để tôi dắt xe vào – hắn thò đầu ra cửa sổ hét to.

    Nó lờ mờ nhận ra giọng nói của hắn.

    - À….. ờ…… – nói ậm ừ rồi chạy vào mở cửa.

    Hắn lái xe và gala rồi chạy xuống mở cửa cho Amy. Đóng cửa xong, nó quay ra, thấy hắn đang đỡ Amy xuống nó định lên tiếng hỏi thăm Amy thì hắn đã lên tiếng trước.

    - Amy uống nhiều rượu quá, cô vào pha cho cô ấy một cốc nước cam giúp tôi!

    Nó lại ậm ừ rồi chạy nhanh vào nhà. Vô thức trên khóe mắt có gì đó nóng hổi lăn xuống má. Nước mắt?!? Aliss, mày đang khóc vì cái gì cơ chứ, đừng mà! đừng rơi nữa, tao xin mày đấy! đừng khóc nữa. Nó cố gắng ngăn không cho những dòng nước mắt kia lăn. Hắn bước vào bếp, đứng tựa vào cửa.

    - Cô không thể nhanh hơn được hả?

    Nghe thấy giọng nói của hắn, nó vội vàng đưa tay lên lau nước mắt.

    - Hay là cô nhớ tên giám đốc kia quá nên không tập trung được?!? – hắn nói giọng như đang ghen.

    Nó sững người khi nghe hắn nói vậy.

    - Anh nói vậy là có ý gì? – nó quay người lại nhíu mày hỏi.

    Hắn khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt như không có tội.

    - Điều đó, cô mới phải là người hiểu rõ nhất chứ sao lại hỏi tôi. Có vẻ như cô chỉ có thể đến thế là cùng.Cặp với đại gia, nhận tiền, chấm hết. Tay giám đốc đó có vẻ là rất chiều cô – vẻ mặt hắn tuy không biểu hiện gì nhưng ánh mắt hắn thì đang rất mong chờ một lời giải thích từ nó.

    Nó nắm chặt tay, móng tay đâm vào da thịt, khóe mắt lại bắt đầu rơm rớm nước mắt.

    - Tôi nói cho anh biết, chúng tôi không có quan hệ gì cả.

    Hai từ “chúng tôi” lại một lần nữa khiến tim hắn thắt lại. Khóe môi hắn lại xuất hiện một nụ cười nhạt.

    - Cô tưởng mắt tôi bị mù chắc mà không nhìn thấy cô và tên đó hú hí với nhau? – có vẻ như cơn ghen đã khiến hắn không kiềm chế nổi bản thân nữa.

    …. C H Á T….

    Một cái tát từ tay nó giáng xuống mặt hắn.

    - Anh không được nói Joe như vậy và anh cũng không có quyền gì tham gia vào đời sống riêng tư của tôi cả – nó hét lên – kể từ bây giờ, hợp đồng giữa tôi và anh coi như chấm dứt – nó nói dứt khoát rồi khoác áo đi thẳng ra cửa.

    .
    .
    .

    Anh luôn làm những gì anh muốn…..

    Không bao giờ để tâm đến người khác…..

    Em thật ngu ngốc….. Thật ngốc…..

    Lần này….. hãy làm nốt những gì anh muốn…….

    .
    .
    .

    - Aish~!

    Hắn đập cái bát xuống nền nhà, hắn đập phá tất cả những gì có thể phá. Ngồi thụp xuống.

    - Anh thực sự….. đã quá mệt mỏi rồi Aliss ạ!!!

    Đằng sau cánh cửa bếp, vẫn là ánh mắt ngọc bích ấy, vẫn cái ánh mắt sắc lạnh ấy, lại một lần nữa tham vọng. Lại là một nụ cười nửa miệng trên môi.

    Trò chơi mới chỉ bắt đầu mà thôi…… Aliss, cô sẽ phải là người thua cuộc….. Nhất định là thế……
    ( Víp Truyện Chấm Prồ - Đơn giản là chia sẻ )
    Chương 8: Cocktail start love


    Nó đi đến bar. Ngồi nhìn mọi người nhảy, nó uống rượu, nhưng không nhiều, nó không có cái quan niệm, cứ khi nào nào buồn là phải uống thật nhiều rượu để quên. Chỉ là vài chén rượu nhỏ, không mạnh.

    - Cô đang buồn? – anh chàng vừa làm cocktail bên trong quầy vừa hỏi nó.

    Nó hơi bất ngờ khi có một chàng trai chủ động làm quen. Nhưng ngay lập tức lại chuyển về tâm trạng như ban đầu.

    - Có thể nói là vậy? – lại là một nụ cười nhạt, nhưng lần này là ở trên môi nó.

    Nó xoay xoay ly rượu. Anh chàng kia đặt một ly cocktail màu đỏ trước mặt nó. Nó ngạc nhiên hết nhìn anh chàng kia rồi lại nhìn xuống ly cocktail.

    - Nếu cô buồn thì uống cái này đi, cô là người đầu tiên được thử thí nghiệm mới của tôi đấy – anh chàng khoanh hai tay nhìn nó.

    Nó nhướn mày, không hiểu anh chàng kia có ý gì mà lại nhiệt tình đến thế. Nó nhấp một ngụm, cảm thấy đăng đắng ở đầu lưỡi rồi dần dần ngọt hơn. Bỗng dưng cảm thấy thú vị với loại cocktail này.

    - Tên loại cocktail này là…..? – nó hỏi anh chàng vừa pha cho nó ly cocktail này.

    Anh chàng kia mỉm cười nhìn nó.

    - Start Love, bắt đầu một tình yêu luôn có sự cay đắng nhưng lại luôn rất ngọt ngào, cô thấy cái tên này đúng chứ? – anh chàng kia cầm ly cocktail đỏ trên tay xoay xoay.

    Nó mỉm cười, đúng, bắt đầu một tình yêu luôn có cả sự cay đắng và ngọt ngào.

    - Rất đúng – xòe tay ra trước mặt chàng trai kia – em là Alissa, rất vui được làm quen với anh.

    Anh chàng kia cũng bắt tay lại và mỉm cười.

    - Còn anh là Ray, rất vui được gặp em.

    Màn chào hỏi kết thúc, nó lại rơi vào tâm trạng như ban đầu.

    - Nhìn em giống như đang thất tình? – Ray cố tình bắt chuyện.

    Nó cười nhạt.

    - Có thể coi là như vậy.

    Sàn nhảy bắt đầu thưa hơn rồi dần dần không còn một ai, tiếng nhạc thập thình ban nãy bây giờ được thay bằng bài You raise me up. Tâm trạng nó ngày một nặng nề hơn khi nghe bài này.

    - Em ko biết đâu. Con trai….. yếu đuối hơn con gái rất nhiều. Họ không phân biệt được tình cảm của mình ngay được – Ray nói, ánh mắt nhìn xa xăm về một nơi nào đó – chỉ có khi có một người con gái kéo họ dậy…. thì họ mới có thể là chính mình…. mới có thể đứng trên đỉnh núi mà công khai người con gái mình yêu, vì vậy,đng vội vàng kết tội anh ta khi chưa biết anh ta đối với mình là như thế nào.

    .
    .
    .

    When I am down and, oh my soul, so weary (Khi anh nản lòng và tâm hồn anh rã rời)

    When troubles come and my heart burdened be (Khi khó khăn ập đến và trái tim nặng trĩu)

    Then, I am still and wait here in the silence (Khi đó, anh bất động và chờ đợi trong im lặng)

    Until you come and sit awhile with me (Cho tới khi em đến và ngồi với anh)

    You raise me up, so I can stand on mountains (Em nâng đỡ anh, vì vậy mà anh có thể đứng trên những đỉnh núi)

    You raise me up, to walk on stormy seas (Em nâng đỡ anh, để anh có thể đi trên biển, giữa trời giông bão)

    I am strong, when I am on your shoulders (Anh mạnh mẽ khi anh được dựa vào vai em)

    .
    .
    .

    Giai điệu bài You raise me up vẫn đều đều vang lên kéo cả nó và Ray vào im lặng. Start Love, có thật là như Ray nói không?

    +++++++++

    - Cũng khá muộn rồi, để anh đưa em về – Ray đứng dậy chuẩn bị đồ đạc đi về

    - Không cần đâu, em tự đi được

    - Ngoài đường bây giờ nhiều thành phần nguy hiểm lắm, con gái đi một mình vào ban đêm không sợ sao?

    - Chứ đi cùng một tên con trai lạ hoắc lạ huơ thì không nguy hiểm chắc – nó bật cười – em đùa vậy thôi chứ ai làm gì được em.

    - Em học võ à??? – Ray hỏi với ánh mắt thán phục.

    - Hì, vâng.

    - Nhưng mà dù sao anh cũng muốn biết nhà em, có gì lần sau đến rủ em đi chơi – Ray kiếm cớ đưa nó về nhà.

    - Thế cũng được.

    Nói rồi, Ray kéo tay nó ra xe. Vứt cho nó cái mũ bảo hiểm, nó loạng choạng bắt lấy.

    - Đội cái đó vào, em mà có chuyện gì là anh không chịu trách nhiệm đâu – Ray cười.

    - Vậy còn anh?

    - Anh không cần – lại một nụ cười xuất hiện trên môi Ray làm mặt nó đỏ bừng. Phải công nhận Ray rất đẹp trai, thảo nào bar lắm con gái đến vậy.

    Lên xe, vì lí do “anh lái xe rất nhanh” của Ray mà nó bị ép phải ôm anh. Nhưng phải công nhận Ray lái xe kinh thật, đã nhanh thì chớ lại còn đánh võng làm mặt nó tái mét cả lại.

    - Anh lái chậm thôi – ngồi đằng trước Ray có thể cảm nhận người nó đang run lên bần bật.

    - Anh không quen đi chậm nên em thông cảm – anh cố tình chọc tức nó – nhà em ở đâu?

    - Nhà em ở gần bãi biển – trong vô thức nó buột miệng nói, chợt nhận ra mình bị hố.

    Nơi đó đâu còn là nhà của mình nữa chứ, nhưng lỡ nói rồi bây giờ mà nói lại thì ngại chết. Thôi thì đâm lao phải theo lao. Đằng nào thì mình vẫn còn một đống đồ đạc ở đấy chưa mang về.

    Nó chỉ đường cho Ray. Ray hơi ngạc nhiên sao đường nó chỉ giống địa chỉ nhà thằng bạn đến vậy. Hay chỉ là tình cờ nhà nó cũng ở đó. Nhưng không, dừng xe trước một căn biệt thự nhỏ. Anh ngạc nhiên, không còn tin nổi vào mắt mình. Vội vàng hỏi lại nó.

    - Đây là nhà em hả?

    Đúng lúc đó, tiếng của hắn vang lên chặn không cho nó nói.

    - Này! Cô đi đâu mà giờ này mới về hả? Có biết tôi chờ bao lâu rồi không?

    Hắn nhận ra, đằng sau nó còn có người.

    - Ê! Ai kia?

    Nó lại một lần nữa chưa kịp trả lời thì đã bị Ray cắt ngang.

    - Steven! Tao Ray này – Ray reo lên rồi lao đến ôm chầm lấy thằng bạn thân.



    Chương 9: You raise me up


    Nó nhìn hai người trước mặt nói chuyện như quen biết nhau từ trước rồi, tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

    You raise me up…

    Nhạc chuông điện thoại nó vang lên, là Joe gọi. Nó vội bắt máy, sao giờ này rồi mà Joe còn gọi làm gì?

    - Anh Joe ạ?

    Hai từ “anh Joe” làm hắn sững người, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ khó chịu.

    - Aliss hả, em mau về nhà đi, Laura tự tử!!!

    - Vâng, em đến ngay đây!

    Như sét đánh ngang tai, nó giựt lấy chìa khóa xe từ tay Ray. Không nói không rằng, nó phóng thẳng đi bỏ lại Ray vẫn đang ú ớ đằng sau.

    - Vào nhà đi – hắn hằn học nói làm Ray giật bắn mình với ánh mắt như tóe ra lửa của hắn.

    +++++++

    Nó phóng xe như điên. Sao Laura phải làm vậy chứ? Chẳng nhẽ là vì cái tên lần trước gặp ở siêu thị sao? Dừng lại trước căn biệt thự, nó xuống xe.

    Đúng lúc đó, một tay bác sĩ trẻ từ trong nhà bước ra. Nó vội vàng chạy lại, hỏi.

    - Chị Laura sao rồi?

    - Vì được cấp cứu kịp thời nên không sao cả.

    Nó thở phào nhẹ nhõm rồi cảm ơn bác sĩ. Tiễn bác sĩ kia xong, nó bước vào phòng Laura. Cô đang nằm đó, sắc mặt tái nhợt. Nó ngồi xuống cái ghế cạnh giường, nắm lấy tay Laura. Một bàn tay đập vào vai nó, ngẩng lên, là Andrew.

    - Đã qua cơn nguy hiểm rồi, em đừng lo nữa – Andrew an ủi nó.

    - Như vậy mà anh bảo em không lo được sao – giọng nó nghẹn lại – mà anh có biết tại sao chịấy phải làm vậy không?

    - Anh có cho người đi điều tra, hình như chiều nay, Laura có gặp…. – Andrew ngập ngừng.

    - David. Đúng không?

    - Ừ, ừm – Andrew gật đầu.

    Mặt nó trở nên trầm ngâm hơn bao giờ hết.

    - Thằng đó, em phải cho nó một trận – đột nhiên nó đứng dậy.

    - Đừng, anh đã cử người đi xử rồi, không có gì nghiêm trọng đâu – Andrew vội vàng ngăn nó lại.

    Nó ngồi phịch xuống ghế, ngửa đầu ra sau.

    - Thôi, cũng muộn rồi. Em về đi. Laura để anh trông cho.

    Nó gật đầu, cầm chìa khóa xe đứng lên đi về. Đúng lúc đó, nhạc chuông túi nó vang lên.
    - Alo!!!

    - Aliss hả! Xe của anh, em cứ giữ, anh có việc đột xuất nên phải về trước, mai đến bar trả anh sau cũng được. Thôi nhé!!!!

    Có vẻ như Ray đang bận thật, thấy giọng có vẻ gấp gáp, khẩn trương. Thôi thì mượn xe người ta bây giờ phải giữ cần thận, chứ cái xe phân khối này, bao nhiêu tiền mà đền cho vừa. Nó nghĩ rồi tra chìa khóa, phóng xe về nhà.

    …::::::::…

    Bước vào nhà, nó nghe có tiếng gì đó nhỏ nhỏ bên trong, không rõ là tiếng gì. Bước vào nhà, đập vào mắt nó là cái cảnh mà nó chưa từng nghĩ đến. Hắn và Amy, đang trong tư thế “rất nguy hiểm”, mà lạ một điều là hắn lại có vẻ rất “hăng”. Hơi mất thăng bằng, nó loạng choạng đập vào cửa, nghe thấy tiếng động cả Amy và hắn đều quay sang nhìn.

    - X…. xin lỗi.

    Nó nói rồi chạy ra ngoài. Hắn bây giờ mới định nghĩa được chuyện gì đang xảy ra. Vì ban nãy uống quá nhiều rượu nên hắn không còn làm chủ được bản thân nữa. Vội vàng chạy theo nó.

    - Aliss, không phải như cô nghĩ đâu. Hãy nghe tôi giải thích đã – hắn kéo tay nó lại.

    Nó lúc nãy vì quá mất bình tĩnh mà bây giờ nước mắt đầm đìa.

    - Cái đó rành rành trước mắt tôi anh còn muốn giải thích gì nữa?

    - Anh…. Thực sự anh không muốn. Aliss….. anh yêu em, thực sự anh rất yêu em, nhưng…. Anh quá nhút nhát….. anh quá hèn nhát….. (ặc, đoạn này ta thấy nó hơi sên sến _ __”)

    - Đủ rồi, anh nghĩ tôi sẽ tin anh sao. Tôi không phải là con ngốc.

    Nó nói rồi trèo lên xe, phóng vụt đi.

    .
    .
    .

    Tại sao đến bây giờ anh vẫn như vậy….

    Không lẽ em đã nghĩ sai về anh….

    Em cũng muốn mình là đứa con gái giúp anh được đứng trên đỉnh núi mà nói thật lòng mình…

    Nhưng… có lẽ em đã nhầm…

    .
    .
    .

    Nó phóng như bay trên đường. Bỗng bên cạnh xuất hiện ba chiếc xe phân khối khác.

    - Hey! Đua không? – một đứa con gái trong số đó lên tiếng hỏi.

    Bình thường nó không hay dao du với mấy loại người như vậy, nhưng hôm nay lại thấy cảm ơn mấy người này vì giúp nó tìm ra một trò chơi mới. Ngay lập tức nó nhận lời luôn.

    Vào vạch xuất phát, một tên con trai tóc vàng, đứng bên ngoài hô “bắt đầu”.

    Nó bây giờ đang dẫn đầu, có vẻ như trò này khá hấp dẫn đối với nó. Nhưng sao….. càng cố gắng dẫn đầu thì nó lại càng nhớ về hắn.

    Bọn đằng sau cứ hò reo nhiệt liệt. Thực sự đây là lần đầu tiên mà bọn nó thấy có một đứa con gái như nó. Nhìn từ xa, ai nhìn cũng thấy giống đây là một cuộc ẩu đả hơn là đua xe. Một chiếc xe ô tô đang tiến đến chỗ chúng nó đang đua. Đèn pha của chiếc ô tô đó ngày một sáng, chúng nó vẫn lạng lách đánh võng……. Và……..

    ……. KÍT…… RẦM…….

    Một vũng máu đỏ tươi in trên đất……
    (Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
    Chương 10: Thiên thần …… hay ác quỷ


    - Alo! Đây có phải là số điện thoại của anh Steven đúng không ạ?

    - Vâng, cho hỏi ai đấy ạ? Tôi là bạn gái anh ấy.

    Đầu dây bên này vang lên tiếng của Amy. Vì hắn đang tắm nên Amy nghe điện thoại hộ hắn.

    - À, có phải chị là người nhà của cô Alissa đúng không? Cô Aliss hiện đang nằm cấp cứu, mời người nhà đến để theo dõi tình hình.

    - Có chuyện gì sao?

    - Haizz! Giới trẻ bây giờ thật là….. cô ta đua xe, gặp tai nạn.

    Tay bác sĩ nói ra những lời chê trách rồi cúp máy. Amy định chạy vào nói với Steven, nhưng chợt khựng lại. Chẳng phải nếu mình nói chuyện này với anh Steven thì cô ta lại càng nhận được tình cảm của anh ý sao. Không được, chuyện này….. nhất định mình phải giữ kín. Cùng lắm là ngày mai mình đến bệnh viện bảo cô ta Steven bận việc không đến được. Thế chẳng phải cô ta cũng sẽ từ bỏ ý định với Steven sao? Một mũi tên trúng cả 2 đích. Amy nghĩ, môi lại nhếch lên một nụ cười nửa miệng. ( bạn đang đọc truyện tại http://saoviet.me , chúc bạn luôn vui vẻ )

    ++++++

    Joe đan hai tay lại với nhau, cúi mặt chờ trước cửa phòng cấp cứu. Lúc nãy, nhận được điện thoại của Amy, anh vội vàng chạy đến bệnh viện ngay. Mà sao Amy lại gọi cho mình? Sao cô ta lại có số của mình? Không lẽ….. Joe dường như lờ mờ đoán ra mọi chuyện. Từ cái hôm kết thúc bữa tiệc đó, anh thấy thái độ của nó rất lạ. Chẳng lẽ….. nó và Steven có gì liên quan đến nhau? Đầu óc anh lại rối như tơ vò. Từ trước đến nay, anh luôn giữ được bình tĩnh trước mọi tình huống, nhưng có chuyện gì liên quan đến nó là anh lại không còn là anh nữa.

    Cánh cửa phòng cấp cứu được mở ra, xe chở nó cũng được đưa ra ngoài. Khuôn mặt nó tái nhợt. Joe vội vàng chạy đến.

    - Hiện tại đã qua cơn nguy hiểm nhưng bệnh nhân vẫn còn rất yếu, không nên gây áp lực nhiều .

    - Vâng, tôi sẽ chú ý.

    Các cô ý tá đưa nó vào phòng hồi sức. Joe thở nhẹ nhõm rồi đi làm thủ tục nhập viện cho nó.

    ++++++

    Hắn bước từ phòng tắm ra, mái tóc ướt nhẹp, hắn lấy khăn lau lau. Nhìn Amy đang ngồi đó, chỉ mặc độc một chiếc váy ngủ trên người, bỗng dưng hắn cảm thấy khó chịu với kiểu ăn mặc khiêu gợi của Amy.

    - Em khoác áo vào, trời lạnh đấy – hắn nói bóng gió.

    - Nhà có điều hòa mà, em còn đang thấy nóng đây – Amy cố tình nói lại hắn.

    Hắn cũng không còn biết nói gì hơn.

    - Hình như lúc nãy anh có điện thoại?

    - À…. ừm…. người ta nhầm số thôi mà – Amy ấp úng.

    Nhận ra vẻ khác lạ của Amy, hắn vớ lấy cái điện thoại trên bàn, bấm cuộc gọi. Chẳng phải đây là số của bệnh viện sao? Hắn liếc Amy một cái sắc lẹm. Bất chợt Amy run nhẹ, cô không muốn hắn đi, không muốn hắn đến với nó. Hắn bấm gọi lại.

    - Alo, đây có phải là số bệnh viện…. không?

    - À vâng, anh là Steven phải không?

    - Vâng, tôi là Steven. Lúc nãy các anh gọi tôi có chuyện gì không?

    - Ơ, thế cô gì bạn gái anh vẫn chưa nói cho anh sao?

    - Dạ chắc cô ấy quên, mà có chuyện gì sao? – hắn nói kèm theo một cái liếc xẹt qua Amy.

    - Cô Alissa đang bị tai nạn, nhưng cũng qua cơn nguy hiểm rồi, lúc nãy có một anh chàng đến làm thủ tục nhập viện cho cô ấy rồi.

    - Vâng, cảm ơn bác sĩ – rồi hắn cúp máy.

    Vội vàng mặc quần áo.

    - Tại sao em không nói với anh?

    - Em….. – Amy ấp úng, mặt đỏ gay.

    Hắn không đáp lại, vội chạy ra cửa. Bỗng một tiếng động mạnh từ trong nhà phát ra. Chạy vào, Amy đang nằm bất động trên sàn, trên tay là một lọ thuốc ngủ.

    ++++++

    Không gian trong phòng yên tĩnh. Hắn bươc vào, nó vẫn chưa tỉnh dậy. Nhẹ nhàng bước đến bên cạnh nó, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, hắn đưa tay lên má nó. Tiếng nước từ tóc tách chảy xuống, nó đang phải truyền nước.

    - Nếu tôi không nhầm thì cậu là tên chủ nhà mà Aliss hay nói đến? – đằng sau bỗng phát ra tiếng nói của Joe.

    Hắn giật mình, lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng đặt tay nó xuống.

    - Đúng vậy – hắn vẫn điềm tĩnh trả lời.

    Joe tựa người vào tường, khoanh hai tay.

    - Thật là khôi hài. Lại là một câu chuyện cổ tịch khác nữa, nhưng lần này là về người làm và cậu chủ. Cậu thích Aliss? – Joe nói mỉa mai.

    - Nếu đúng thì sao mà không thì sao? – hắn hỏi ngược lại Joe.

    Bàn tay Joe nắm thành nắm đấm, có thể nghe rõ những tiếng lạo xạo phát ra từ lòng bàn tay.

    - Cậu đã làm gì với Aliss? Vậy mà bây giờ còn dám nói là thích cô ấy sao? Cậu về quản lí lại vợ cậu đi. Xem cô ta đã làm gì với Aliss? Thuê người giả vờ đua xe cùng Aliss, để cô ấy gặp tai nạn như vậy xong bây giờ còn dám ngang nhiên vào đây nằm chung một bệnh viện với Aliss sao? Ai biết được trước lúc vào đây cô ta đã suy tính những gì?

    Hắn tròn mắt nghe những lời nói của Joe. Hắn không còn tin vào tai mình nữa. Đứng bật dậy, túm áo Joe.

    - Cậu vừa nói gì? Những gì cậu nói có phải là sự thật không?

    Đúng lúc đó, cánh cửa phòng mở tung. Amy đang đứng trước cửa, nước mắt đầm đìa.

    - Không phải em. Anh đừng nghe lời anh ta, Steven, anh phải nghe em.

    Joe giật mạnh tay hắn ra. Tiến đến chỗ Amy.

    ….. C H Á T…..

    Một cái tát đau điếng từ tay Joe xuống khuôn mặt xinh xắn của Amy. Bên má bị Joe tát đó ửng. Có vẻ như cái tát đó khá mạnh, khiến Amy khuỵu xuống. Hắn chỉ biết tròn mắt chứng kiến tất cả mọi việc.

    - Cô còn dám ở đây nói những lời xằng bậy đó sao? Cô nghĩ cô có thể qua mắt được tôi sao?

    - Không….. không phải em…… không phải em….. không phải em…… – Amy liên tục lầm bẩm câu nói đó, giọng nói nhỏ dần.

    Không gian trong phòng yên tĩnh dần…..

    ++++++

    Lúc này cả Amy và nó đều đang nằm trong phòng. Hắn ngồi trông Amy, cảm thấy mệt mỏi. Hắn nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài thay đổi không khí.

    Trong phòng, đôi mắt thiên thần nhẹ nhàng mở ra. Đôi mắt đó bỗng ánh lên những tia sắc lạnh.

    +++++

    Cánh cửa phòng nó nhẹ nhàng được đẩy ra. Nó vẫn nằm đó, mắt khép nhẹ. Một bóng người nhẹ nhàng tiến đến bên giường nó nằm. Đặt tay lên ống thở, bàn tay đó nhẹ nhàng khóa van ống thở ấy lại…… Một nụ cười nhếch mép lại xuất hiện….. Lần này….. thiên thần….. thực sự đã biến thành ác quỷ……



    Chương 11: Thức tỉnh


    Hơi thở nó bỗng trở nên dồn dập hơn. Amy nhếch mép cười rồi nhẹ nhàng tiến ra cửa…….

    Alissa……. xin lỗi….. nhưng Steven là tất cả đối với tôi…….

    +++++

    - Bác sĩ, bệnh nhân phòng 203 đột nhiên có chuyển biến khác lạ – một nữ y tá vội vàng chạy lại.

    - Chuẩn bị đồ cho tôi.

    Phòng 203? Chẳng phải là phòng nó sao? Hắn vội vàng chạy theo tay bác sĩ đó. Vào phòng, hắn thấy nó đang thở dốc.

    - Mời cậu ra ngoài.

    Hắn bị mấy tên bác sĩ đẩy ra ngoài. Đúng lúc đó, Joe chạy đến.

    - Aliss sao rồi?

    - Đang ở trong cấp cứu.

    Joe ngồi thụp xuống cái ghế bên cạnh.

    - Sao cậu lại để cô ấy một mình mà đi đâu hả? – hắn trừng mắt nhìn Joe.

    Joe cúi gằm mặt, đan hai tay vào nhau. Một cô y tá bước ra. Cả Joe và hắn cùng chạy đến. Vì được cả hai chàng đẹp trai hỏi nên cô y tá đó có vẻ hơi lúng túng, mặt đỏ gay.

    - Cô Aliss đã qua cơn nguy hiểm, mong hai anh bình tĩnh – cuối cùng cô y tá cũng xác định được mặt đất mà bay xuống.

    Joe thở phào nhẹ nhõm, hắn ngồi xuống bên cạnh Joe.

    - Mục đích về nước lần này về nước của tôi là đưa Aliss đi cùng – bất chợt Joe lên tiếng.

    Hắn ngạc nhiên quay sang nhìn Joe. Joe vẫn cất cái giọng đều đều lên tiếng.

    - Cậu đừng ngạc nhiên, Aliss vốn dĩ không thuộc về nơi này. Cô ấy có giao ước với tôi.

    - Giao ước? – hắn hỏi.

    - Đúng vậy. Từ khi còn bé, nhà tôi và nhà cô ấy đã có mối làm ăn thân thiết. Cho nên, ông Steven – bố của Aliss đã kí một hợp đồng hôn ước với bên gia đình nhà chúng tôi.

    - Ý anh là…..? – dường như hắn đã mập mờ hiểu ra vấn đề.

    - Anh hiểu đúng rồi đấy. Cái hợp đồng đó có liên quan đến một mối làm ăn của tôi bên nước ngoài, và phải có chữ kí xác thực của Aliss thì hợp đồng đó mới thành công. Vì vậy…….

    Chưa nói hết câu Joe đã bị hắn cắt ngang bằng một cái đấm.

    - Anh định lợi dụng Aliss sao? Cô ấy sẽ để yên cho anh làm vậy sao?

    - Đồng ý hay không đợi đến lúc Aliss tỉnh dậy rồi biết – Joe ngồi dậy liếm môi.

    - Tôi sẽ không để anh làm vậy đâu – hắn bóp chặt tay rồi bước đi thẳng.

    Ở phía sau, trên môi Joe nở một nụ cười mạn nguyện.

    Phải….. tôi cũng sẽ không để tôi làm vậy đâu…… hãy trở lại là cậu đi Steven….. Cậu mới là người mà Aliss cần…..

    Hắn đi đến cầu thang bỗng dừng lại, ngồi thụp xuống. Bống nghe loáng thoáng có tiếng người phía cuối cầu thang, hắn nổi máu tò mò, cố vểnh tai lên nghe.

    - Sao đắt thế, chỉ là khóa van ống thở thôi mà – là tiếng của Amy.

    - Cô nghĩ dễ dàng lắm sao, tôi là y tá, vụ này mà để lộ ra ngoài là tôi mất việc chứ chẳng chơi – tiếng một cô gái khác.

    - Thì thôi này….. tôi cũng không tính toán với cô làm gì, cầm đi – Amy đưa cho cô gái kia một xấp tiền.

    Cô gái kia cầm xấp tiền trên tay, mặt hí hửng đi xuống cầu thang. Amy khẽ thở dài, đút hai tay vào túi áo đi lên. Bất chợt, hai mắt chạm nhau. Amy giật mình loạng choạng bám vào lan can cầu thang.

    - A…. anh Steven….. – Amy run lên cầm cập.

    - Thì ra…. chính cô là người đã bày ra trò này….. – mặt hắn đanh lại.

    - Em…… – Amy ấp úng nhưng ngay lập tức trở lại nguyên hình là một khuôn mặt ác quỷ – Phải….. chính em là người bày ra trò này đấy…… nhưng anh cũng biết em mà….. để đạt được thứ mình muốn…… bằng bất cứ giá nào em cũng phải lấy được…….

    - Tôi không ngờ cô lại là người như vậy. Coi như suốt thời gian qua tôi đã nhìn nhầm cô

    Hắn nói rồi bước thẳng, bất chợt Amy từ đằng sau ôm chầm lấy hắn.

    - Em…. xin lỗi….. chỉ vì em quá yêu anh thôi mà….. anh Steven.

    Hắn nở một nụ cười nhạt.

    - Em chưa bao giờ yêu anh cả, em chỉ yêu mình em mà thôi – hắn nói rồi tháo tay Amy ra.

    Hắn bỏ đi, để lại Amy đang khuỵu xuống.

    +++++++

    Bước vào phòng nó, hắn nhẹ nhàng ngồi xuống. Đã một tháng nay rồi nó vẫn chưa tỉnh dậy. Nắm lấy tay nó, hắn gục đầu xuống. Bỗng cảm thấy ngón tay nó khẽ động đậy, hắn ngồi thẳng dậy.

    - Aliss, em tỉnh rồi hả? – hắn hỏi.

    Từ từ mở mắt. Nó nhìn xung quanh là một màu trắng xóa. Thấy đầu mình choáng váng, nó nheo mắt lại.

    - Em đang ở bệnh viện – hắn dường như đoán được ý nghĩ của nó liền trả lời trước.

    - Ừm – nó không nói gì thêm nữa.

    Không gian lại chìm vào yên lặng.

    - Em muốn chấm dứt hợp đồng làm ôsin – bất chợt nó nói làm hắn hơi giật mình.

    - Tại sao? – hắn hỏi.

    - Em sẽ đi ra nước ngoài cùng Joe, có một hợp đồng bên đó mà bố em chưa hoàn thành – nó quay sang nói với hắn.

    Hắn khựng lại trước câu trả lời của nó. Chẳng nhẽ những lời Joe nói là đúng. Nó sẽ cưới Joe thật sao?

    - Em…… phải cưới Joe? – hắn hỏi.

    - Hả? Cưới á? Anh bị điên à? Joe có hôn phu rồi – lúc này thì nó đã ngồi thẳng dậy.

    - Ơ! Thế là thế nào. Sao Joe bảo em với Joe có hôn ước?

    Dứt lời, hắn nhìn mặt nó đằng đằng sát khí.

    - Đồ JOE ĐIÊN!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    ++++

    - Đồ điên, ai có hôn ước với anh hả? – nó ném cái gối vào mặt Joe.

    Joe co rúm người lại, cười cười nhìn nó.

    - Anh tự hỏi em có phải là người bệnh không nữa?

    Lại một lần nữa, nó ném cho Joe một cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống.

    - Còn dám nói? – nó dơ nắm đấm lên dọa.

    Cả Joe và hắn đều bật cười nhìn nó. Hắn đứng đó nhìn nó xử Joe nãy giờ mà bây giờ mới dám cười. Quả thực nghe xong lời chứng thực của nó, hắn cảm thấy như trút đi một gánh nặng. Mải để ý đến nó, hắn quên mất chuyện của Amy.

    Bước ra cửa, khẽ đóng cửa lại. Đi về phía phòng của Amy, hắn mở cửa ra, không có ai. Chắc cô ấy xuất viện rồi. Đóng cửa lại, đút tay vào túi quần và bước lại về phòng nó. Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng nó mở ra, Joe bước ra. Mặt đối mặt, hắn cười nhạt nhìn Joe.

    +++

    - Cảm ơn! – hắn vừa mân mê cốc cà phê trên tay vừa nói.

    - Vì chuyện gì? – Joe hỏi.

    - Vì đã giúp tôi và Aliss.

    - Tôi không giúp anh, tôi chỉ giúp Aliss. Con bé đã quá thiệt thòi khi mất mẹ từ nhỏ, người cha mà nó đã từng kính trọng nhất cũng bỏ nó mà đi theo mụ đàn bà khác. Tôi không muốn con bé phải chịu thêm bất kì sự tổn thương nào nữa, vì vậy nếu cậu còn làm gì ảnh hưởng đến con bé thì tôi sẽ không nhân nhượng như lần này nữa đâu – Joe đứng dậy vỗ vỗ vào vai hắn, mỉm cười rồi đi.

    Hắn cũng mỉm cười rồi đứng dậy.

    Bước vào phòng nó, nó đang sắp xếp đồ đạc chuẩn bị xuất viện.

    - Phải công nhận là em rất giống voi – hắn cười cười khoanh hai tay nhìn nó.

    - Ý gì hả? – nó lườm hắn một cái sắc lẹm.

    - Anh chưa thấy ai mà hồi phục nhanh như em đấy.

    - Xì, em mà – nó lại tiếp tục gấp quần áo.

    Hắn ngồi xuống trước mặt nó, nhẹ nhàng nâng cằm nó lên, đặt lên môi nó một nụ hôn……

    —————–

    Nó ngồi đối diện với Amy. Hôm nay bỗng dưng nó cảm thấy căng thẳng, tuy người mời gặp mặt trước là Amy. Nó ngồi thẳng, hai tay để trên đùi. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới vài ngày trước nó và Amy vẫn là bạn, mà bây giờ lại ngồi trước mặt nhau, trở thành tình địch. Quy cho cùng cũng từ hắn ra hết. Dòng suy nghĩ của nó bị cắt ngang bởi tiếng nói của Amy.

    - Tôi gọi cô ra đây là có chuyện muốn nhờ – Amy nhấp một ngụm cà phê rồi nói.

    Nó hơi bất ngờ nhưng cũng nhận lời.

    - Tôi muốn cô rời xa anh Steven – đôi mắt Amy lại trở nên sắc lạnh – anh Steven chỉ là thương hại cô mà thôi, anh ấy đã nói là yêu tôi và muốn cưới tôi – Amy vắt hai chân lên nhau, khoanh tay và ngả người ra sau ghế.

    Nó tròn mắt nhìn Amy. Hai tay để trên đùi bất giác run mạnh. Nó thu hết bình tĩnh nói.

    - Vậy cô nói điều đó với tôi làm gì?

    - Tôi chỉ muốn để cho cô biết rằng, anh Steven không hề có tình cảm với cô, đừng mơ tưởng nữa. Tôi muốn cô ngay lập tức rời xa anh ấy. Tôi biết cô sắp đi ra nước ngoài, đó chẳng phải là cơ hội tốt để cô dứt khoát mọi chuyện sao?

    Tim nó đập mạnh, mồ hôi tay túa ra nhiều hơn.

    - Nếu không còn gì thì tôi đi đây – nó đứng lên rồi rảo bước nhanh ra khỏi quán cà phê.

    Aliss, coi như là cô đã hứa với tôi rồi đấy. Steven, anh nghĩ anh có thể thắng được em sao……. Dù cho em có không nhận được tình cảm của anh….. thì em cũng không thể để ai có được tình cảm của anh cả……

    ++++++++

    - Em không định nói cho Steven thật sao? – Joe hỏi trong khi xách hành lí lên máy bay.

    - Ừm, chắc phải lâu lắm em mới về – nó quay lại ngắm nghía nơi nó sinh ra một lần nữa rồi rảo bước nhanh lên máy bay.

    - Anh thật không hiểu nổi hai đứa chúng mày – Joe lắc đầu rồi đi theo nó.

    Nó ngồi yên trên máy bay.

    “Mời tất cả hành khách trên chuyến bay ổn định chỗ ngồi. Chúng tôi bắt đầu cất cánh”

    Giọng một cô tiếp viên vang lên. Nó thắt dây an toàn rồi đeo tai nghe. Thói quen của nó lúc nào cũng vậy, cứ ngồi đâu yên tĩnh là phải có tai nghe bên cạnh. Điện thoại trong túi khẽ rung….. là hắn. Nó nhìn cái điện thoại hồi lâu rồi tháo hết pin và sim ra. Chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, nó suy nghĩ mông lung.

    Không lẽ….. nó sẽ mãi mãi….. không được chạm vào thứ gọi là yêu thương?

    ++++++

    Hắn đi đi lại lại trong nhà. Sao nó không nghe máy? Mà nó đi đâu cả sáng không liên lạc được?

    “Kính Koong” tiếng chuông cửa làm đứt mạch suy nghĩ của hắn. Ra mở cửa, đập vào mắt là một khuôn mặt xinh xắn của Amy.

    - Là em à?

    - Sao thế? Bộ gặp em anh không vui sao?

    - Không phải thế….. mà em đến có việc gì không?

    - À, em muốn hỏi Alissa có chút việc thôi. Mà cô ấy không có ở nhà anh sao?

    - Em muốn hỏi gì? – hắn nhíu mày không hiểu cái thái độ khác thường của Amy này là gì.

    - À không có gì. Nếu không có Amy thì thôi, em ngồi chơi với anh cũng được – ánh mắt sắc lạnh của Amy bỗng lóe lên.

    Hắn cảm nhận rõ thái độ khác lạ của Amy.

    - Em đã làm gì Aliss phải không?

    - Hahaha – Amy cười cay độc – em không làm gì cả, là anh làm mới đúng, hahahaha.

    - Em điên rồi.

    - Đúng, em điên, em điên rồi, hahaha.

    Hắn vội vàng mặc áo lái xe đến sân bay.

    .
    .

    Alissa, em là một con ngốc…..

    Anh sẽ không để mất em một lần nữa đâu…..

    Đợi anh…… chỉ một lát nữa thôi…..



    Chương 12: Comeback


    Hắn chạy khắp sân bay tìm nó. Không có bóng dáng nó ở đâu cả. Hắn chỉ còn biết gọi….. gọi…… hắn gọi tên nó trong vô vọng……

    .
    .

    5 năm sau:

    .
    .

    Máy bay mang biển số 502 đáp xuống mặt đất. Từng hành khách lần lướt xách vali xuống. Tháo cặp kính đen ra, nó nhẹ nhàng bước xuống máy bay. Mái tóc vàng bị gió thổi táp vào mặt. Vén mấy lọn tóc lên tai, nó xách vali ra cổng sân bay. Đã có xe chờ sẵn nó ở đó.

    Nó bước lên xe, khuôn mặt lạnh băng, không chút cảm xúc.

    - Giám đốc đi đâu ạ?

    Người tài xế lên tiếng hỏi, giọng cung kính mặc dù nhìn ông ta phải hơn nó đến chục tuổi.

    - Bác cho cháu đến công ty – mặc dù mặt đằng đằng sát khí như vậy nhưng nó vẫn lễ phép trả lời. Nó không muốn giống hắn 5 năm về trước, có tiền mà ngạo mạn.

    Bác tài xế đã làm lâu năm cho nó nên hiểu rõ tính nó. Nó không phải là người lạnh lùng, vô cảm mà chỉ là hoàn cảnh đưa đẩy nên nó bắt buộc phải như vậy. Thực ra thì bác cũng rất quý nó, nhưng bác cũng như bao nhân viên khác làm cùng nó, không dám nói ra.

    Đặt chân trước cổng công ty là đập vào mắt một hàng dài nhân viên. Nó nheo mắt nhìn hàng dài ấy, cảm thấy khó chịu. Ánh mắt nó sắc lạnh bước đi ngang qua hàng dài nhân viên đó. Tất cả nhân viên đều lén liếc mắt nhìn theo dáng nó. Cứ nghĩ giám đốc là một người dễ tính, ai ngờ lại…….. Cũng may là còn có cái ngoại hình xinh đẹp nếu không thì ế chết rồi. Mà cũng phải công nhận, giám đốc nhìn trẻ măng, vậy mà đã làm nên sự nghiệp lớn vậy rồi, ai cũng nhìn nó với ánh mắt nể phục. Chỉ trong 5 năm mà nó đã mở rộng địa bàn công ty sang các quốc gia khác nhau.

    Bước vào phòng làm việc, nó đặt người xuống ghế. Đúng lúc đấy thì điện thoại đổ chuông. Đã 5 năm qua nó không hề thay đổi nhạc chuông bài You raise me up. Nhấc máy, giọng Joe từ đầu dây bên kia đã văng vẳng.

    - Bảo anh về trước mà sao giờ này mới về là sao hả?

    - Hì. Em còn một số việc bên đó mà – nó thay đổi nét mặt ngay lập tức.

    - Làm gì thì cũng phải biết giữ gìn sức khỏe đấy. Ốm lăn ra đây không ai chăm đâu – Joe gắt nhẹ.

    - Anh không phải lo cho em. Còn chị em sao rồi, anh không ức hiếp chị ấy chứ?

    Nó nói giọng đe dọa.

    - Anh sao dám ăn hiếp Laura, sợ còn chẳng hết nữa là!!!!!

    Trong 5 năm qua đã có nhiều chuyển biến xảy ra. Joe cũng đã tỏ tình với nó, nhưng bị nó từ chối với lí do chỉ muốn làm anh em. Laura lại có tình cảm với anh nên anh đành bất lực tiến đến với Laura. Nhưng cưới Laura, sinh con xong anh cũng dần quên đi cái tình cảm nông nổi đối với nó, cũng chỉ coi nó như anh em thôi.

    “Cốc….. cốc…… cốc” tiếng gõ cửa kèm theo tiếng của của cô thư kí.

    Nó hơi liếc về phía cửa rồi nói nhỏ vào điện thoại:

    - Lát nữa em gọi lại sau – nó cúp máy, nét mặt trở lại sắc lạnh như ban đầu.

    Cất giọng lạnh buốt người nó nói:

    - Vào đi.

    Nghe giọng nó, cô thư kí không dám bước chân vào văn phòng nữa. Cố gắng lê chân vào, cô đặt lên bàn nó một tập hồ sơ.

    - Chuyện gì?

    Nó nói mà vẫn không ngẩng lên, chỉ nhìn liếc qua tập hồ sơ trên bàn rồi lại tiếp tục lật lật tờ báo.

    - Dạ thưa giám đốc đây là hợp đồng bên công ty C.F mới gửi sang!

    Lúc này thì nó đã ngồi thẳng dậy nhìn cô thư kí khiến cô nói mà muốn rớt tim. Vẻ mặt đằng đằng sát khí của nó chẳng khác nào muốn giết người cả.

    - Công ty C.F sao? – nó hơi thất thần khi nghe đến công ty C.F nhưng rồi lại trở lại như ban đầu – họ còn nói gì nữa không?

    - Họ bảo muốn mời giám đốc đi ăn để tiện thể bàn công việc luôn.

    - Bao giờ?

    - Ngày mai ạ!

    - Được rồi, cô ra ngoài đi. Mai cô đi cùng tôi.

    Cô thư kí giật mình khi nghe nó nói vậy. Bình thường ở công ty nhìn thấy mặt giám đốc không thôi đã dựng tóc gáy rồi, đằng này lại còn đi cùng, còn ngồi cạnh giám đốc nữa thì không biết còn thế nào. Nhưng mệnh lệnh vẫn là mệnh lệnh, cô lủi thủi đi ra ngoài, mặt buồn thiu.

    Cô thư kí vừa ra, nó đã cầm điện thoại lên bấm số máy Joe.

    - Xin lỗi, lúc nãy em có khách.

    - Ừ không sao. Mà anh định mở tiệc mừng em về,

    Này anh! Tôi không phải là ôsin - Trang 3
     

    Bình Luận Bằng Facebook

    data-href="https://cnttqn.com/threads/nay-anh-toi-khong-phai-la-osin-trang-2.2207.html"