Này anh! Tôi không phải là ôsin - Trang 3

Thảo luận trong 'Truyện hay' bắt đầu bởi Trần Văn Cường, 17/6/16.

  1. Trần Văn Cường

    Trần Văn Cường I love CNTT Thành viên BQT Designed

    Tham gia ngày:
    8/11/15
    Bài viết:
    3,673
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Nơi ở:
    Quảng Ninh thân yêu!
    Web:

    Này anh! Tôi không phải là ôsin - Trang 2

    tiện thể mừng con anh ra đời luôn – tiếng cười của Joe từ bên kia vọng vào tai khiến nó không tránh khỏi mà cười theo.

    - Thế nào cũng được. Em nghe theo anh chị hết – nó cười.

    - Vậy là em đồng ý rồi đấy. Tuần sau để anh sắp xếp lịch chuẩn bị. Thôi, em làm việc tiếp đi. Anh không làm phiền nữa – Joe nói rồi cúp máy.

    Nó thở dài. Joe lúc nào cũng thích vẽ chuyện như vậy. Đặt điện thoại xuống, nó lật tờ báo sang trang bên cạnh. Đập vào mắt là hình ảnh của hắn với tiêu đề “Thiếu gia của tập đoàn C.F chuẩn bị lấy vợ”. Nhếch môi cười nó gập tờ báo lại, vì không cần xem nó cũng biết người sẽ lấy hắn là ai.

    +++++

    Mang tiếng là đi chọn đồ cười mà mặt hắn chẳng có vẻ gì là vui vẻ cả. Lúc bị ép phải cưới Amy hắn đã cảm thấy khó chịu rồi mà bây giờ lại còn bắt chọn đồ cười. Hắn mặc kệ để bà Selina – mẹ hắn với Amy đang liến thoắng nói cạnh cô bán hàng. Hắn chống cằm, mắt láo liên quay hết chỗ này sang chỗ khác không yên.

    Hắn quay người hẳn ra ngoài cửa kính. Mặt đăm đăm khó chịu làm mấy cô nhân viên cũng phải sợ hãi mà không dám ho he tiếng nào. Ai đời đi chọn áo cười mà mặt mày cứ như chuẩn bị đi giết người đến nơi. Đúng là bó tay với mấy tên thiếu gia, nhưng cũng phải công nhận hắn rất đẹp trai. Mấy cô nhân viên thầm ngưỡng mộ, thỉnh thoảng lại “liếc mắt đưa tình” với hắn, mong rằng hắn có thể để ý đến để thay vào cái ghế phu nhân mà Amy sắp ngồi vào.

    - Anh….. ra thử đồ đi mà – Amy quàng tay qua cổ hắn.

    Hắn gạt phắt tay Amy ra, đứng dậy.

    - Em cứ chọn đi. Anh mặc sao cũng được.

    Hắn nói rồi bỏ ra ngoài, để mặc Amy vẫn đang ngớ người ra trước thái độ khó chịu của hắn. Trong suốt 5 năm qua cô đã cố gắng tìm đủ mọi cách để kéo được hắn về phía mình nhưng dường như vẫn chưa đủ để thay thế người con gái đó trong tim hắn. Ánh mắt cô buồn rười rượi, chẳng lẽ ngay từ đầu cô là người sai? Bà Selina nhìn theo con trai rồi lại quay sang nhìn Amy, bà thấy giữa hai đứa trẻ này có vẻ gì đó không bình thường. Lờ mờ đoán ra mọi chuyện, bà tiến đến vỗ vai Amy.

    - Cô gái đó…… là người thế nào?

    Amy tròn mắt hỏi mẹ chồng tương lai.

    - Mẹ….. muốn nói đến…..?

    Bở lửng câu nói, nhưng dường như bà Selina đã hiểu cô muốn hỏi gì, bà gật nhẹ đầu. Amy cụp mắt xuống, đúng là không có gì có thể qua mắt được bà. Nhưng có lẽ đây là cơ hội tốt để cô tiến đến với Steven mà không còn có sự cản trở của nó. Chỉ nghĩ vậy thôi, môi cô nhếch lên một nụ cười nhạt.

    Hắn đứng trước xe, trên tay là một điếu thuốc. Từ ngày nó đi đến giờ hắn bắt đầu tập tành hút thuốc, uống rượu bia, chơi gái, hắn lao đầu vào công việc. Tất cả chỉ là để tìm quên. Nhưng càng cố gắng hắn lại càng không sao quên đi hình bóng nó. Bước vào căn nhà, mọi ngóc ngách của căn nhà dường như muốn trêu ngươi hắn khi tái hiện lại hình ảnh của nó ở mọi nơi trong căn nhà. Nghiễm nhiên hắn trở nên sa đọa hơn. Bà Selina chỉ còn cách trói buộc con trai vào hôn nhân, dù biết là hắn không hề thích Amy. Bà là người từng trải nên cũng hiểu rất rõ. Thực ra khi nghe con trai kể về cô gái kia, bà cũng có đôi chút thích thú. Hồi trước cũng đã từng có một hiểu lầm nên mới đẩy đưa bà và bố hắn đến với nhau. Bà rất hiểu con trai mình, nhưng bà không thể để con mình trở nên sa đọa trầm trọng như vậy được, bà không cam tâm.

    Hắn ngước mắt lên, hút xong điếu thuốc, hắn định đi vào. Bất chợt hắn thấy một bóng hình quen thuộc cũng vừa bước vào cửa hàng. Hắn nheo mắt cố nhìn theo dáng người ấy, rất quen.

    - Alissa!

    Bất giác hắn kêu tên nó. Chạy vào trong hắn cố dõi theo từng cử chỉ sau lưng cô gái, không giống với một Alissa bướng bỉnh, cô gái này thực sự rất đẹp và kiêu sa. Nhưng…… Hắn cố tình vòng qua trước mặt cô gái để nhìn rõ mặt hơn. Hắn chợt sững người khi thấy khuôn mặt này, một khuôn mặt giống y xì đúc nó. Không lẽ nó còn có chị em sinh đôi gì mà hắn không biết?

    (Đôi lời tác giả: vì đọc Hoa vô lệ nhiều quá nên bị nhiễm luôn, xin phép ss My Mèo và tác giả cho em nhái tí nhé T.T)

    Hắn lắc đầu, cố không nghĩ ngợi lung tung nữa, quay mặt về phía khác. Cũng vừa đúng lúc cô gái kia bước ra ngoài. Ngoái nhìn theo bóng cô gái đó, hắn bật cười tự nhủ thầm mình thật hoang đường.

    Nhớ lại những lời Joe nói sau hôm chuyến bay của nó cất cánh.

    “Stev à! Cậu bình tĩnh nghe tôi nói nhé….. Alissa….. mất rồi”

    “Anh vừa nói gì? Anh đang đùa tôi phải không?”

    “Không! Tôi không đùa. Alissa xảy ra tai nạn trên chuyến bay. Bây giờ cô ấy đang nằm bệnh viện. Cậu đến ngay đi”

    Hắn nhớ ngày hôm đó hắn đã trực tiếp nhìn thấy xác của nó được các cô y tá đưa vào nhà xác, hắn cũng đến viếng nó trong đám tang, còn nhìn thấy rõ hình ảnh lúc nó được đưa vào giàn hỏa thiêu. Lúc đó hắn đã đau khổ biết bao.

    Hắn chán nản ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh. Chỉ hai tháng nữa thôi là hắn đã thực sự trở thành một người đàn ông với vai trò là một người chồng.

    “Alissa…… em ở trên đó…… có hạnh phúc chứ?”

    ++++

    - Khẩn trương lên, khách đến đông lắm rồi đấy! – tiếng giục giã của Joe làm mấy người nhân viên chân tay cuống hết cả lên.

    Joe đi vào trong sân khấu tiếp tục chỉ đạo.

    - Để cái biển đó sang bên này một chút….. thế…… thế…… thế….. rồi!

    Dương như hôm nay Joe rất vui thì phải. Laura từ trên lầu bước xuống, cô mặc trên mình bộ đầm màu xanh. Thực sự không thể ngờ được Laura mới đẻ, vòng eo thon gọn của cô không chứng tỏ điều đó. Joe vội vàng bước đến đỡ vợ.

    - Em vừa đẻ sao không nằm trên nhà nghỉ mà xuống đây làm gì?

    - Em muốn giúp anh.

    - Em thật là…. Chẳng nhẽ em coi thường anh thế sao?

    Vừa nói Joe vừa khoe cơ bắp ra, như muốn khoe là là mình khỏe lắm vậy. Laura bật cười vì cái tính trẻ con của Joe. Ba mấy tuổi rồi mà vẫn như trẻ con vậy.

    Từ ngoài cổng, nó bước vào, bên cạnh là Lin, một cậu bé mới có 5 tuổi. Bước vào đại sảnh, nó thấy Laura đang đứng đấy. Laura tiến lại bế Lin lên. Cậu bé vùng vẫy đòi xuống đất. Tuy mới chỉ 5 tuổi mà Lin đã rất ra dáng người lớn.

    - Con thích mẹ Aliss bế cơ!!!! – thằng bé chay lại ôm chân nó.

    Nó bật cười xoa đầu Lin rồi ngẩng lên nhìn Laura.

    - Có vẻ nó thích mẹ nuôi hơn là mẹ ruột rồi đấy!!!

    Cả Laura và nó cùng bật cười. Lin chả hiểu gì nhưng thấy hai mẹ cười cũng toe toét cười theo. Nó xin phép đi tiếp khách vì thấy Joe cũng đã chuẩn bị mọi thứ xong xuô
    i với lại khách cũng đến khá đông rồi.

    Sau khi nó bước đi, trên môi Laura khẽ nở một nụ cười nhạt.

    Liệu…… chị có làm sai không?…… Nhưng dù sao…… chị cũng chỉ muốn tốt cho em mà thôi……

    Nó bước đến gần mấy vị tổng tài, lễ phép cúi chào họ rồi nói chuyện gì đó, miệng cười xởi lởi. Khách đã đến gần hết, hầu như toàn là người trong giới thượng lưu mà nó và Joe quen khi còn ở bên Hàn Quốc, toàn là những bạn làm ăn với công ty của nó. Cũng có một vài cô người mẫu chân dài khoác tay mấy đại gia, hoặc cũng chỉ là mấy cô làm trong công ty nó đến.

    Ngoài cổng, một chiếc BMW trắng đỗ xịch lại trước cổng. Một người con trai có khuôn mặt tuấn tú, tao nhã bước ra. Tuy chỉ mặc trên người một chiếc áo vest, bên trong là áo phông và quần bò bên dưới, mái tóc được chải chuốt có vẻ như là rất tỉ mỉ, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để trở thành tâm điểm của mọi người và đặc biệt là những cô gái. Bên cạnh, một người con gái có khuôn mặt xinh như búp bê bước ra. Nhìn cặp đôi trai tài gái sắc này mà mọi người không tránh được phải thốt lên những lời ghen tị. Amy ngẩng cao đầu, cô tự hào vì người chồng sắp cưới của mình. Tiến đến khoác tay hắn, cô kéo hắn vào trong đại sảnh. Vì đang ở chỗ đông người nên hắn cũng mặc kệ để Amy kéo mình đi mà không buồn chống cự.

    Amy kéo hắn vào trong nói chuyện với các vị tổng tài. Mà chỉ toàn thấy Amy nói,hắn chưa kịp chào hỏi câu nào. Nhưng có vẻ như mấy vị này thích Amy thì phải. Hắn tự nghĩ rồi bật cười. Cầm ly rượu trên tay, một tay cho túi quần. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, bao nhiêu nàng chân dài lén lút nhìn hắn với cặp mắt ngưỡng mộ. Một bóng hình người con gái quen thuộc lại một lần nữa lướt xẹt qua mặt hắn. Hắn lắc đầu cố không cho những ảo ảnh về nó xuất hiện nữa. Nhưng…… cái người hắn vừa nhìn thấy hoàn toàn là sự thật. Hắn dường như không tin vào mắt mình nữa. Chắc là mình nhìn nhầm thôi, chứ Aliss thực sự đã chết rồi. Hắn cười nhạt rồi quay sang Amy vẫn đang cười nói rôm rả với mấy vị tổng tài. Cúi xuống khẽ nói vào tai Amy:

    - Em cứ đứng đây nói chuyện! Anh vào kia gặp vài người khách.

    Amy cũng gật đầu bừa, vì đang mải tán chuyện.

    Hắn vào trong đại sảnh, vì từ sáng đến giờ chưa có gì bỏ bụng nên vẫn đang đói meo. Hắn tìm ngay một bàn thức ăn. Bước đến bàn thức ăn đó, hắn ngồi xuống nhẹ nhàng cầm đũa lên.

    “Cạch…”. Chiếc đũa của cô gái bàn bên cạnh rơi xuống. Hắn theo phép lịch sự cũng cúi xuống nhặt dùm cô nàng đũa.

    - Cảm ơn!!!

    Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai hắn. Ngẩng lên, bốn mắt chạm nhau. Hắn…… đang nằm mơ sao? Tại sao….. Aliss lại ở đây?

    Nó hơi sững người khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc. Nhưng cảm giác đó đã tan biến trong phút chốc, nó cầm đôi đũa lên, khuôn mặt trở lại vẻ lãnh đạm như ban đầu.

    - Alissa! – hắn gọi tên nó.

    - Xin lỗi! Anh cần gì? – nó theo phản xạ trả lời lại.

    - Alissa! Đúng là em rồi! – vì quá phấn khích hắn ôm chầm lấy nó.

    Nó nhẹ nhàng đẩy hắn ra.

    - Xin lỗi! Hình như đây là lần đầu tiên tôi gặp anh?

    Thực sự là nó diễn quá đạt. Suốt 5 năm bên Hàn Quốc, nó đã tự tạo cho mình một vai diễn xuất sắc, nó cố gắng kìm chế cảm xúc của bản thân.

    Lin từ đâu ngo ngoe chạy tới. Hắn nheo mắt nhìn đứa trẻ chỉ khoảng 5 tuổi trước mặt.

    - Mẹ Aliss! Con muốn đi vệ sinh……

    Lin nói, đồng thời làm động tác giống như muốn đi vệ sinh. Nó bật cười rồi nhanh chóng đứng dậy dắt tay Lin đi ra sau vườn.

    Khoan đã. Đứa bé đó….. vừa nói gì? Hắn sững người khi nhớ lại cách xưng hô ban nãy của thằng bé với nó. Mẹ? Con? Không lẽ nó đã lấy chồng? Máu ghen trong người hắn bùng phát, mắt đỏ hoe, hắn nhìn theo bóng dáng nó vừa bước đi.

    Aliss….. có đúng là em không?



    Chương 13: Yêu lại từ đầu


    Amy ngồi xuống. Hắn hằn học đứng bật dậy nói:

    - Đi về!!!

    Bước từng bước hùng hổ ra xe. Amy chạy đuổi theo.

    - Đợi em với!!!!

    Ngồi vào trong xe, mặt hắn hầm hầm như đi đưa đám. Chỉ cần nghĩ đến có một người đàn ông nào đó chung đụng chăn gối với nó là hắn lại không kìm chế nổi. Amy chạy đến xe hắn, cô chợt khựng lại khi nhìn thấy bóng một người con gái vừa lướt xẹt qua mình, cô ngoái lại nhìn theo. Đó chẳng phải là nó sao? Sao nó vẫn còn sống? Bên cạnh nó còn là một đứa bé. Bây giờ thì Amy cũng đã hiểu tại sao vừa rồi hắn lại tỏ thái độ bực mình vậy rồi. Trong suốt 5 năm qua, hắn vẫn chưa thể quên được hình bóng nó. Vậy là cô đã tự nhầm tưởng rồi. Bước vào xe ngồi, mắt cô cụp xuống nhưng rồi ngay lập tức ánh lên một cái nhìn sắc lạnh. Không thể được, Steven phải là của mình, nhất định là như vậy!

    Alissa….. xin lỗi nhé! Tôi cũng không muốn làm thế này đâu…… Nhưng vì Steven tôi có thể làm tất cả mọi việc……

    Hắn nhấn ga hết cỡ, phóng đi.

    Ở bên trong đại sảnh:

    - Hắc xì! – nó dụi dụi mũi – hình như có ai vừa nhắc đến mình thì phải.

    Nó quay lại chỗ ngồi cũ. Không thấy hắn đâu. Nó nhếch môi cười nhạt. Lần trước cuộc hẹn với bên C.F nó không đi mà chỉ cử thư kí đến làm việc cùng. Cũng không ngờ là hắn lại không hề nghi ngờ gì. Nó ngồi xuống bàn, nâng cốc mời các vị tổng tài khác.

    Nó lúc này cũng đã ngà ngà say, mặt đỏ như gấc, nhìn sang mấy vị khác đều đã gục hết rồi. Laura nhìn đống bia rượu trên bàn, lắc đầu ngán ngẩm. Laura gọi Joe đưa nó về nhưng cũng nản nốt vì Joe cũng chả khác gì tình trạng của nó như bây giờ. Cô đành nhờ người bảo vệ đưa nó về. Cô ghi địa chỉ nhà nó ra giấy rồi đưa cho người bảo vệ kèm theo một tờ 500k. Người bảo vệ kia vui vẻ gật đầu rồi đỡ nó ra xe.
    (Bạn đang đọc truyện tại VipTruyen.Pro chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
    Nó tỉnh dậy, thấy đầu mình đau như búa bổ, cổ họng thì như có lửa nóng ran. Nó bước xuống nhà lấy nước uống, chợt giật mình khi nhìn thấy hắn đang ngồi ở ghế sa lông. Nó nhìn quanh ngôi nhà, không phải nhà mình. Bất giác nó tự cười khẩy chính mình, 5 năm qua nó vẫn cứ ngỡ mình đang sống trong ngôi nhà này.

    - Em tỉnh rồi à? – hắn bất chợt lên tiếng hỏi.

    - Ừm – dù sao thì cũng lộ tẩy rồi, chả còn gì mà cần phải giấu giếm nữa cả.

    Hắn cười cười nhìn nó. Nó nhíu mày không hiểu hắn đang cười cái gì. Ở cùng người con trai này gần hai tháng, nó vẫn không thể hiểu hết được những tính cách của hắn. Có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ hiểu được.

    - Tỉnh rồi thì đi chơi không? – dường như cứ nhìn thấy nó là hắn quên luôn chuyện đứa bé kia.

    - Hả?

    Chưa kịp để nó trả lời hắn đã kéo tuột tay nó đi.

    Hắn dẫn nó đi hết chỗ này đến chỗ khác, đầu tiên là đến hàng lưu niệm. Nó và hắn cùng mua mũ đôi, nhẫn đôi,….. Nhìn nụ cười của nó hắn quên hết mọi chuyện, chỉ ước rằng sẽ mãi được ở bên nó thế này. Nó đưa một chiếc vòng ra trước mặt hắn, lúc lắc lúc lắc.

    - Cái này được không? Tôi mua cho anh đấy.

    Hắn nhìn chiếc vòng, không hề hợp với hắn.

    - Sao lại là cái này?

    Nó nhún vai, bình thản nói:

    - Sao vậy? Tôi thấy nó đẹp mà.

    Nó cười rồi đeo chiếc vòng vào tay hắn. Thấy vẻ mặt hạnh phúc của nó, hắn cũng không biết làm gì hơn là phải chấp nhận cái vòng.

    “Ọt……”. Bụng nó sôi lên sùng sục vì đói, từ sáng đến giờ lượn hết chỗ này sang chỗ nọ, nó đã kịp ăn gì đâu. Nhìn vẻ mặt đói sắp chết của nó hắn bật cười thành tiếng.

    - Steven! Anh ăn mí ý không?

    - Em làm?

    Nó gật gật đầu rồi kéo tay hắn đi.

    ++++++

    Loay hoay trong bếp một hồi lâu, cuối cùng món mì ý của nó cũng ra lò. Hắn nhìn bát mì ý trước mặt.

    - Cái này….. ăn được không đấy?

    Nó lườm hắn một cái sắc lẹm.

    - Ý anh là sao hả?

    - À à không có gì.

    - Đợi đấy, tôi lấy bát đã!

    Nó định đứng lên thì bị hắn kéo xuống.

    - Không cần lấy! Ăn chung đi, đỡ phải rửa nhiều.

    Nói thì nói là vậy nhưng chủ ý của hắn là muốn hai người được gần gũi hơn.

    Có lẽ vì đang đói quá mà nó cũng chẳng quan tâm nữa, ngồi xuống cầm đũa ăn. Hắn nhìn nó ăn.

    - Xem kìa! Con gái con đứa mà thế à!

    Vừa nói hắn vừa chỉ vào mép nó. Nó định lấy tay lau đi thì bị hắn giữ lại.

    - Aish~! Bẩn quá! Lại đây!

    Nó theo phản xạ cũng đưa mặt về phía hắn. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi nó. Nó tròn mắt, không dám tin vào mắt mình nữa.

    Dời môi, hắn lấy khăn lau miệng. Nó cố tránh ánh mắt của hắn bằng cách cắm đầu cắm cổ vào ăn. Hắn cũng cảm thấy hơi khó xử, đứng bật dậy.

    - Tôi no rồi, em ăn xong thì dọn đi – hắn bước nhanh lên lầu.

    Nó cũng chả còn tâm trạng đâu mà ăn nữa. Nó đứng dậy dọn bát đũa.

    Bước vào phòng. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như vậy. Không có một bụi bẩn nào cả. Hình như trong 5 năm qua hắn chưa hề thay đổi gì căn phòng này. Đưa mắt nhìn lên tường, nó thấy ảnh của nó được phóng to treo giữa tường. Cười nhạt, nó nằm xuống giường, quay mặt về phía cửa sổ. Cũng không biết là từ lúc nào nó lại thay đổi được như vậy. Bỗng một vòng tay từ phía sau ôm lấy nó, hơi thở của hắn phả vào cổ nó. Nó giật mình định ngồi dậy thì hắn ôm siết lấy nó.

    - Đừng đi đâu cả….. chỉ một chút thôi! Tôi thực sự rất mệt mỏi, em biết không?

    Giọng nói hắn nhỏ dần, nửa như van xin, nửa như đề nghị làm nó có chút dao động. Nó nằm yên để hắn ôm. Nhẹ cười, hắn tự cảm thấy nó và hắn lúc này như vợ chồng mới cưới vậy. Không biết là do thời tiết khá đẹp hay là do quá hạnh phúc mà cả hắn và nó đều ngủ thiếp đi.

    .
    .

    Tỉnh dậy, nó không thấy hắn đâu cả. Hình như nó ngủ khá lâu rồi thì phải, nhìn đồng hồ đã là 7h tối.

    Nó làm vệ sinh cá nhân xong nhanh chóng bước xuống nhà. Đi đến nửa cầu thang, nó nghe giọng hắn vang lên, hình như hắn đang nói chuyện với ai đó.

    - Nhất định phải bắt họ từ bỏ cái ý nghĩ đấy đi!

    - ……

    - Nếu anh không làm được việc cỏn con đấy thì đừng hòng làm việc ở cái công ty này nữa!!!

    Hắn dập máy, hình như có việc gì ở công ty thì phải. Nó đi lên phòng, nó không muốn làm phiền hắn lúc này. Vừa bước vào phòng nó đã có điện thoại từ thư kí.

    - Giám đốc! Nguy to rồi! Các vị cổ đông đang kéo đến dưới đại sảnh công ty, họ đòi rút hết cổ phần đầu tư.

    - Cô tìm cách làm dịu họ đi, tôi sẽ đến ngay!

    Cúp máy, mặt nó sa sẩm lại. Không thể nào, chẳng lẽ họ đã biết công ty đang bị lỗ vốn sao. Rõ ràng nó đã cố gắng để tăng lãi xuất cho công ty, không lẽ…… Nó nhớ lại cuộc nói chuyện ban nãy của hắn. Đứng dậy, vớ lấy cái áo, nó chạy thẳng xuống nhà. Hắn giật mình khi thấy khuôn mặt nó.

    +++++

    Đánh xe đến công ty. Bên ngoài cổng công ty, mấy vị cổ đông đề đang tụ tập hết ở đây. Nó vội vàng xuống xe. Vừa thấy nó, các vị tổng tài đã chạy lại quanh nó.

    - Cô Aliss! Chuyện này là sao? Cô mau giải thích đi chứ? Sao công ty bị lỗ vốn mà cô không báo cho chúng tôi.

    Một bà tầm khoảng 50 bước lên nói hùng hổ. Được thể mấ vị khác cũng nháo nhào ào vào hỏi nó. Đầu óc nó cảm thấy choáng váng.

    - Các vị cổ đông! – cuối cùng không chịu được nó phải hét lên – chúng tôi sẽ nhanh chóng giải quyết vấn đề này, mong các vị đợi thêm một thời gian nữa.

    Mấy vị nghe nó nói thế thì cũng đành chịu. Đợi đến lúc họ bỏ về hết nó mới vào văn phòng.

    Chuyện này là sao chứ? Tại sao mấy người đó lại biết công ty đang bị lỗ vốn? Nó đã giấu kín lắm rồi mà. Chỉ có thể là có người đang muốn hãm hại nó. Cuộc nói chuyện của hắn lúc nãy vẫn ám ảnh nó. Không lẽ…. đúng là hắn? Không thể nào, nó phải điều tra mới được.

    - Cô mau điều tra cho tôi người này!

    Cúp máy, nó đan hai tay vào nhau.

    Steven…. cầu mong đó không phải là anh……



    Chương 14: Quên cách yêu


    Cô thư kí đứng trước mặt nó, chân run như cầy sấy. Mặc dù cô đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nó giao chỉ trong 3 ngày. Mà cũng phải, nhìn mặt nó bây giờ không khác nào muốn giết người cả.

    - Vậy theo như cô nói thì chính thiếu gia của tập đoàn C.F đã làm chuyện này? – nó cất cái giọng lạnh như băng hỏi cô thư kí.

    Cô giật mình, vội vàng gật gật đầu. Nó cúi gằm mặt, đan hai tay đặt trên bàn. Cô thư kí thấy tình hình có vẻ không ổn vì đây là lần đầu tiên thấy giám đốc có thái độ như vậy, cô rón rén bước ra ngoài. Nó đưa hai tay di di hai bên thái dương. Ngả người ra sau ghế, nó muốn xác định xem có đúng là hắn là người bày ra trò này không vì nó không muốn hiểu lầm hắn. Nhưng không ngờ…….

    Steven….. tôi không ngờ anh lại là con người như vậy….. tôi phải làm gì thì anh mới buông tha cho tôi đây?…… Tôi thực sự đã quá mệt mỏi rồi…….

    Nó đứng dậy, mặc áo khoác rồi chạy xuống xe. Đánh tay lái về nhà hắn. Dừng xe trước căn hộ nhà hắn, nó lưỡng lự không biết có nên vào hay không. Nếu bước vào trong đó nó sẽ lại trở thành một con rô bốt bị hắn điều khiển như trước đây, còn nếu như không thì công ty nó chắc chắn sẽ bị phá sản. Một mình nó chịu đựng là đủ rồi tại sao hắn còn lôi thêm cả công ty nó vào đây.

    Sau một hồi đấu tranh tư tưởng khốc liệt, cuối cùng nó cũng buộc mình phải vào đó. Bấm chuông đến lần thứ 4 mới thấy bà giúp việc ra mở cửa. Nó định mở miệng hỏi xem hắn có nhà không thì bà giúp việc đã lên tiếng trước.

    - Cô Aliss! Cậu Steven đang chờ cô trên phòng!

    Nó ngạc nhiên đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng hắn. Chiếc rèm cửa được kéo vào, nó thở dài, hít một hơi thật sâu bước lên phòng nó.

    “Cạch…”. Tiếng mở cửa vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nó bước vào, hắn đang nằm trên giường. Thấy nó vào, hắn vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh ra hiệu cho nó ngồi xuống. Nó theo phản xạ cũng ngồi xuống chỗ hắn vừa ra hiệu. Không gian lại một lần nữa chìm vào im lặng. Có thể nghe rõ tiếng tim đập lỗi nhịp của nó. Đợi hồi lâu không thấy nó nói gì, hắn cũng cảm thấy sốt ruột, đành lên tiếng trước.

    - Đứa bé đó là con của em?

    Nó sững người không hiểu hắn đang muốn nói đến đứa bé nào. Chợt nhớ ra lần đưa Lin đến bữa tiệc. Nó cười nhạt, thì ra là hắn hiểu lầm. Vậy cũng tốt, để sau này không phải dây dưa đến nhau. Nó im lặng gật nhẹ đầu rồi không nói gì nữa. Tay hắn siết chặt khi thấy câu trả lời của nó.

    - Tôi phải làm gì thì anh mới tha cho tôi đây? Anh hại tôi như vậy còn chưa đủ hay sao mà còn đến lượt công ty tôi nữa.

    Hắn tròn mắt nghe những điều nó nói. Chuyện công ty nó hắn đang cố gắng giúp còn chưa xong. Nhưng rồi môi hắn lại nhếch lên một nụ cười nửa miệng. Hắn nghĩ đến câu trả lời khẳng định của nó ban nãy, không tránh khỏi cơn ghen.

    - Lên giường với tôi…… – không hiểu là vì quá ghen hay vì muốn lật tẩy cái bộ mặt giả dối của nó mà hắn bật thốt ra câu đấy.

    Nó khựng người rồi cười nhạt. Thì ra cái hắn muốn là như vậy. Thì ra hắn chỉ coi nó là gái qua đêm. Quả thực là nó đã sai khi nghĩ hắn tốt với mình. Người con trai trước mặt đã khiến nó vừa hận vừa yêu.

    - Nếu tôi lên giường với anh…… thì anh….. sẽ cứu công ty tôi chứ?

    - Có thể….. còn tùy thuộc vào thái độ của cô – hắn nhún vai tỏ vẻ bất cần.

    - Tôi đồng ý – nó cắn răng nói.

    Hắn giật mình khi thấy thái độ quyết tâm của nó. Không lẽ nó có thể đồng ý với tất cả những người đàn ông sao. Nghĩ đến đây thôi cơn ghen trong người hắn bùng phát thực sự. Hắn quay sang đè nó lên giường.

    “Xoẹt…..”. Quần áo của nó bị hắn xé toạc hết. Bàn tay hắn tham lam lần mò vào từng đường nét trên cơ thể nó. Bỗng dưng nó cảm thấy buồn nôn. Những ngón tay nó bám chặt lấy hai bên mép giường. Hắn chiếm lĩnh lấy môi nó, dần trượt xuống cổ. Bất giác có thứ gì đó mặn mặn lăn dài trên gò má, nó nhắm chặt mắt ngăn không cho dòng nước mắt tuôn trào. Hắn cảm thấy người nó đang run nhẹ từng đợt. Trong vô thức hắn cảm thấy bất lực. Bất chợt hắn đứng bật dậy, quay mặt về ngược hướng nó.

    - Thật chán chết!

    Hắn hùng hổ đi xuống nhà. Nó ngồi dậy, kéo chăn lên ngang ngực, để ý thấy quần áo mình đã bị hắn xé nát tươm. Nó đứng dậy, đi về phía tủ của hắn, lấy ra một chiếc sơ mi có khi dài đến đùi nó. Nó mỉm cười mãn nguyện rồi vào vệ sinh thay đồ.

    Bước ra, đúng là cái áo này chỉ dài đến đùi nó. Nó nghĩ lại hành động của hắn ban nãy, thầm cảm ơn hắn. Bước xuống nhà, nó thấy hắn đang ngồi đấy, trên bàn là một tờ giấy. Nhẹ nhàng bước đến, hắn đưa cho nó tờ giấy. Nó cầm tờ giấy lên, hết ngó sang hắn rồi lại cúi xuống nhìn tờ giấy trước mặt. Một dòng chữ to tướng đập vào mắt: “Hợp đồng hôn nhân”. Chuyện này là gì đây?

    - Đọc đi, nếu không có ý kiến gì thì kí vào đấy!

    Hắn nói đồng thời đưa cho nó cái bút. Nó nhìn một lượt tờ hợp đồng, tay nó run run, quả thực nó cảm thấy người con trai trước mặt rất đáng sợ. Một khi kí vào đây nó sẽ mất hết quyền tự do, còn nếu không thì công ty nó gây dựng 5 năm qua sẽ hoàn toàn sụp đổ. Một mình nó gánh chịu được rồi nó không thể để ai liên lụy được. Nó cầm bút, kí vào bản hợp đồng. Vậy là cuộc đời nó sau này đều dựa vào bản hợp đồng này, thật khôi hài. Bây giờ nó không biết mình nên khóc hay nên cười nữa.

    - Anh Steven!

    Từ ngoài cửa vọng vào tiếng của Amy. Amy bước vào, thấy cảnh tượng trước mắt không tránh khỏi bất ngờ, đưa tay lên bịt miệng. Tại sao nó lại ở đây? Còn cái áo trên người nó? Bao nhiêu câu hỏi đổ ập lên đầu Amy. Cô chuyển ánh mắt nhìn sang hắn, vẫn thản nhiên như không có gì. Tại sao lại có thể đưa một người con gái khác về nhà trong khi sắp đến ngày cưới chứ. Amy cắn răng nhịn nhục, cô cố kìm chế cơn giận lên tiếng hỏi:

    - Steven, chuyện này là sao?

    Hắn nhún vai bình thản. Kéo nó ngồi xuống đùi mình, quàng tay vòng qua eo nó. Nó cứng đờ người, ngồi thẳng dậy. Hắn véo nhẹ eo nó ra hiệu ngồi yên. Nó không dám ngo ngoe gì, cúi đầu lặng thinh. Amy nhìn hai người trước mặt tình tứ với nhau, càng không hiểu.

    - Anh Steven! Anh mau giải thích đi chứ! Còn lễ cưới của chúng ta thì sao?

    - Lễ cưới vẫn được diễn ra như bình thường….. – Amy cười nhẹ hài lòng – chỉ là thay đổi vị trí cô dâu thôi.
    ( Víp Truyện Chấm Prồ - Đơn giản là chia sẻ )
    Vế sau hắn nói làm Amy khựng người, cô liếc qua nó. Nó cúi gằm mặt không nói gì. Nỗi uất hận trong lòng Amy ngày một lớn dần lên. Nếu như không có nó thì mọi chuyện giữa cô và hắn sẽ không như vậy. Nếu như không có nó thì cô đã không phải làm những việc như vậy. Tất cả là do nó. Cô nhất định không thể để yên vụ này. Amy chạy đi. Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm. Đẩy mạnh nó ra, hắn lấy khăn lau tay như thể vừa đụng vào thứ gì đó ô uế. Nó nhìn hành động đó, một cảm giác nhói đau từ trong tim trào lên. Nó cười nhạt rồi đi lên phòng. Đúng là hắn chỉ coi nó như thứ rác rưởi không đáng có. Mở tủ, quần áo nó để ở đây 5 năm qua vẫn nguyên vẹn như vậy. Nó mặc lấy một bộ. Xuống nhà, hắn vẫn ngồi đó, nhưng hình như đang nói chuyện điện thoại với ai thì phải. Nó cầm túi ra ngoài định đi chợ thì bị hắn gọi giật ngược lại.

    - Em đi đâu?

    - Chợ – nó trả lời không chủ ngữ, không vị ngữ làm hắn có chút khó chịu.

    Hắn đứng dậy, tiến lại chỗ nó đang đứng. Nó không nhìn hắn, chỉ cúi đầu. Bất chợt hắn bóp mạnh cằm nó, quay sang hắn. Hắn trừng mắt nhìn nó, bàn tay bóp cằm nó càng ngày càng siết mạnh hơn. Nó nắm chặt tay, cằm nó lúc này đã tê cứng.

    - Tốt nhất em nên biết điều đi. Đừng tỏ thái độ chống đối đó với tôi – hắn thả cằm nó ra, nó quay ngoắt sang bên khác – Tối nay tôi có hẹn với đối tác, sẽ không ăn cơm nhà đâu.

    Nó không nói gì rồi đi thẳng ra ngoài. Nó thực sự sợ con người đó. ( bạn đang đọc truyện tại http://saoviet.me , chúc bạn luôn vui vẻ )

    Nhìn theo cái bóng đơn độc đó, bỗng dưng hắn muốn bỏ cuộc. Tại sao hắn lại làm vậy chứ? Từ trước đến nay làm việc gì hắn cũng luôn bình tĩnh, tại sao hắn lại thế này? Hắn cầm áo đi ra xe.

    Nó bước vào bar, vì hôm nay hắn không ăn cơm ở nhà thì cũng chẳng cần đi chợ làm gì, lúc này nó cũng chưa đói nên đến bar làm vài chén rượu cũng chẳng sao. Dù sao thì nó cũng đang chán đời.

    Hắn ngồi trong xe, đi theo nó từ nãy đến giờ thì ra là nó đến bar. Sao nó biết mấy chỗ này mà đến. Hắn nhíu mày, hắn đang làm gì thế này. Hắn cầm điện thoại gọi cho Tracy – cô nàng người mẫu chân dài ở công ty hắn. Nàng này đã không biết bao nhiêu lần ve vãn hắn mà vẫn chưa được hắn để ý. Hôm nay được hắn trực tiếp gọi thế này chắc là nàng ta phải sung sướng lắm.

    Bước vào bar, không khí đang vô cùng sôi động. Ở một góc khuất của quầy rượu, ánh sáng mập mờ chiếu vào khuôn mặt nó. Nó vẫn giữ cái quy tắc như 5 năm trước, không uống quá nhiều rượu vì có uống thế chứ uống nữa vẫn không hết buồn. Nó chỉ nhìn mọi người nhảy, có lẽ đó là biện pháp giúp nó hết buồn.

    Hôm nay Ray làm ca sáng, nhưng vì chán quá nên đến bar ngồi nhâm nhi vài chén, thỉnh thoảng thì lại vào làm mấy loại cocktail cho khách. Ray vốn là một đại thiếu gia của một gia đình thương nhân giàu có, gia tài nhà cậu có thể nói là tiêu cả đời cũng không hết, vậy mà không hiểu sao cậu là hứng thú với cái nghề pha chế cocktail này. Nhìn sang bên phải, một cô gái xinh xắn đập vào mắt cậu. Đúng là không uổng công tối nay mình đến đây mà! Nghĩ rồi, Ray cầm ly rượu của mình tiến tới chỗ cô gái.

    Nó giật mình ngước lên nhìn và đập vào mắt là khuôn mặt điển trai của Ray. Ray cũng ngạc nhiên không kém, cậu giật lùi về sau vài bước đề phòng. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Trong bar của cậu bị ma ám sao? Ray hoảng hồn, miệng lắp bắp:

    - Em….. em là người hay là…..? – cậu bỏ lưng câu nói nhưng nó đã hiểu được hàm ý bên trong câu nói đó.

    Nó bật cười rồi kéo Ray ngồi xuống kế bên. Ray lúc này mới bay được tới giữa không trung, lúc này hồn cậu đã bay tận lên thiên đàng rồi =))

    - Lâu không gặp anh, Ray – nó nhấn mạnh từ Ray để chứng tỏ cho cậu thấy rằng mình hoàn toàn là con người bằng da bằng thịt.

    Ray thở dài. Nhưng tại sao nó lại ở đây? Chẳng phải 5 năm trước nó đã……

    Như đoán được câu hỏi trong ánh mắt Ray, nó nói luôn:

    - Chuyện dài dòng lắm. Em sẽ kể anh sau.

    Ray cảm thấy phục người con gái trước mặt. Từ trước đến giờ ngoài hắn – thằng bạn thân nhất đoán được ý nghĩ trong ánh mắt cậu thì không còn ai làm được việc đó cả. Cậu nhìn nó, có vẻ nó đang buồn đời thì phải. Rồi như chợt nhớ ra gì đó cầu quành vào trong quầy pha pha chế c
    hế gì đó hồi lâu. Xong xuôi, Ray đặt ly cocktail màu đỏ xuống trước mặt nó.

    - Còn nhớ loại này chứ? – Ray cười cười nhìn nó.

    Nó hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng bật cười cầm ly rượu lên.

    - Cocktail Start Love! Không nhớ sao được – nó nhấp một ngụm.

    Cả nó và Ray cùng bật cười. 5 năm trước ấn tượng về nó trong cậu vẫn rất sâu đậm. 5 năm sau lại một lần nữa nó để lại cho cậu những bất ngờ khác nhau. Bỗng nhiên cậu thấy có thứ gì đó nhen nhói trong tim.

    - Ô mô! Anh Ray cũng ở đây sao?

    Một thứ âm thanh lanh lảnh từ đằng sau Ray vang lên. Quay lại hắn thấy Tracy, mặt cười cười bên cạnh là hắn. Mặt hắn cứ bơ bơ như không biết gì. Lại quay lại nhìn nó, mặt nó lúc này đã tái mét cả lại. Ray nhíu mày, có vẻ giữa nó và hắn vẫn còn gì đó dính lứu tới nhau.

    - Mày đi chơi với người đẹp mà không gọi tao nhé! – Ray cố lảng sang chuyện khác.

    Hắn nhún vai bình thản nói:

    - Mày cũng đang chơi với người của tao đấy thôi – hắn chỉ tay về phía nó.

    Ray nheo mắt, người của hắn?

    - Người của mày? Cô ấy là vợ mày chắc.

    - Đúng thế.



    Chương 15: Vai diễn hoàn hảo


    Những tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu vào phòng. Khẽ cựa mình tỉnh dậy, nó đưa tay lên che ánh nắng. Ngồi thẳng dậy, nhớ lại những chuyện ngày hôm qua thật đúng là một cơn ác mộng.

    “Cái gì? Cô ấy là vợ mày? Nực cười” Ray nói đồng thời quay lại xem thái độ của nó. Mặt nó tái mét.

    “Không tin. Cứ hỏi” hắn chỉ tay về phía nó. Ray lườm hắn một cái sắc lẹm.

    “Aliss, có đúng không?” hắn lên tiếng hỏi thay cho Ray. Nó nhìn ánh mắt như tóe ra lứa của hắn đang chiếu thẳng về mình vội vàng gật đầu.

    “Câu trả lời đã quá rõ ràng! Alissa, về!” hắn nói rồi quàng vai bá cổ cô nàng người mẫu bên cạnh. Nó ức mà không làm được gì, đành ngậm ngùi cầm túi ra về.

    Hắn ngồi ghế sau taxi với cô nàng Tracy, còn để nó ngồi ghế trước. Trên xe, nhìn cảnh hai người kia cười cười nói nói với nhau mà như coi nó là người vô hình nó càng muốn giết chết hắn.

    Nó lắc đầu để không nghĩ ngợi linh tinh nữa. Dù sao thì kể từ bây giờ nó lại phải học cách sống làm đầy tớ rồi. Hôm nay trời đẹp thế này nghĩ mãi đến những chuyện buồn thì không hay, có lẽ nó nên đi đâu đó. Chắc giờ này hắn cũng đi làm rồi. Nghĩ là làm, nó đứng dậy làm vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo. Đi đến hành lang, nó nghe có tiếng gì đó trong phòng hắn. Phòng hắn đang đóng cửa kín mít, rèm cũng được hắn kéo lại rồi, chỉ còn đúng một chút lỗ hổng. Nó ngó vào, cái tiếng tà mị kia vẫn đều đều vang lên. Nó tròn mắt nhìn cái cảnh trước mặt. Cô gái kia chẳng phải là cái cô gái mà hôm qua đến bar với hắn sao. Thì ra hắn đang công khai hẹn hò với cô ta, vậy tại sao còn đưa cho nó cái hợp đồng đó. Nó cười khẩy, lắc đầu rồi đi xuống nhà. Quá rõ rồi, hắn chỉ coi nó như một món đồ chơi.

    Thấy tấm rèm cửa vừa được kéo xuống, hắn liền đẩy Tracy ra làm cô nàng ngã ngửa. Tracy đưa mắt liếc hắn, vẫn thản nhiên. Nhiều lúc cô thấy ông chủ mình đẹp trai mà lại có vấn đề. Nhưng cái ý nghĩ đấy ngay lập tức bị dập tắt bởi cái ánh mắt như muốn giết người của hắn đang nhìn mình. Cô có làm gì sai đâu cơ chứ. Cố gượng cười, Tracy nói bằng cái giọng dịu dàng nhất có thể.

    - Anh Steven! Tối nay buổi party anh có đến không?

    - Có – lúc này hắn mới dịu giọng lại.

    Thấy tình hình đang êm êm, Tracy cũng hỏi thẳng luôn.

    - Vậy anh qua đón em được không?

    Hắn cười cười, vẻ mặt gian tà, nhưng điều đó không làm cho Tracy để ý nhiều.

    - Ok. Anh qua đón em – hắn trả lời dứt khoát.

    Trong lòng Tracy như mở cờ. Nhất định rồi hắn cũng sẽ thuộc về cô thôi. Đàn ông ai mà không mê gái đẹp cho được. Nhưng cũng phải công nhận, em nào được hắn chọn đều đẹp cả, kể cả con nhỏ hôm qua. Mà nhắc đến nhỏ đó, sao lại có mặt trong nhà này? Lại còn được hắn gọi là vợ nữa chứ. Tracy nhếch môi nở một nụ cười tà độc.

    .
    .

    Nó đi lang thang hết chỗ này đến chỗ khác. Nhìn mọi người đang tấp nập trên đường, mỗi người một tâm tư, một suy nghĩ riêng, làm nó cũng chạy theo một dòng suy nghĩ khác nhau. Cũng không biết là từ khi nào nó lại có cái thói quen đi bộ một mình thế này. Chắc có lẽ là nó trưởng thành thật rồi. Lại một ngày nữa trôi qua nó phải sống trong ác mộng, mới bắt đầu thôi mà nó đã cảm thấy bất lực thế này rồi thì không biết sau này sẽ thế nào nữa. Nó thở dài não nề, rồi lại bước đi trong vô thức.

    Ray quàng tay qua kéo cô nàng bên cạnh lại ôm. Cậu cười mãn nguyện vì cô nàng người mẫu mới kiếm được này, mỗi tội cô nàng hơi đỏng đảnh. Bỗng cậu nhìn thấy một dáng người dong dỏng cao, đang thất tha thất thểu đi trên vỉa hè.

    - Alissa!

    Đó là cái tên duy nhất Ray bất thốt khi nhìn thấy bóng nó. Cậu cho xe vào gần chỗ nó đi rồi dừng lại hẳn trước mặt nó. Nó đưa mắt nhìn người trong xe, lúc này thì Ray đã xuống hẳn xe rồi. Nó tròn mắt nhìn Ray, quả nhiên nó và Ray có duyên thật, đi đâu cũng gặp nhau. Ray mở cửa xe thì thầm gì đó với cô nàng người mẫu kia khiến cô nàng phải ngậm ngùi bước xuống xe, mặt hầm hầm nhìn nó đầy tức tối. Ray bảo nó lên xe, nó cũng nhún vai bước lên theo phản xạ. Ngồi trong xe, nó vẫn không nói tiếng nào. Lại một thay đổi nữa từ khi nó về nước, nó của bây giờ im lặng là vàng. Ray lại một lần nữa làm cho thích thú. Nhìn xuống đồng hồ trên tay, cũng gần chiều rồi, sắp đến giờ tiệc sinh nhật của của ông Fillbert bắt đầu. Chợt nhớ ra mình chưa có đôi, Ray quay sang nhìn nó đang chống cằm nhìn ra ngoài cửa kính. Mặc dù biết hỏi điều này là hơi thừa nhưng cậu vẫn phải hỏi:

    - Tối nay anh có một bữa tiệc mừng sinh nhật đối tác, nếu không bận gì thì em đi cùng anh được không?

    Nó hơi lưỡng lự trước lời mời của Ray. Một phần là vì hơi ngạc nhiên khi thấy Ray mời mình mà không phải ai khác, một phần nữa là vì sợ hắn hôm nay sẽ ở nhà. Nhưng nếu không nhận lời thì còn ngại hơn. Nó đang phân vân không biết nên đồng ý hay từ chối thì điện thoại trong túi vang lên. Giờ này mà hắn còn gọi làm gì nhỉ, đừng bảo là bắt nó về phục vụ hai người đó chứ. Nó bấm nghe.

    - Em đang ở đâu đấy?

    Hừm, sao hôm nay lại quan tâm nó đột xuất thế này. Nó không nói gì, vẫn im lặng.

    - Hôm nay tôi có tiệc với đối tác, không ăn cơm nhà đâu, em khỏi đi chợ.

    - Ừm. Còn gì nữa không?

    Hắn cười khẩy.

    - Có vẻ như em không muốn nói chuyện với tôi thì phải?

    Quá đúng rồi, nó không hề muốn có bất cứ một mối quan hệ gì với hắn cả. Lúc nào cũng là hắn gây chuyện trước.

    - Không còn gì nữa thì tôi cúp máy đây!

    Nó cúp máy, trong lòng thở nhẹ nhõm. Cũng may là hôm nay hắn không ăn cơm nhà, nó khỏi phải cảm thấy hối hận vì đã từ chối Ray. Quay sang Ray, nó cười nhẹ.

    - Ừm…. Em đi.

    Ray thấy nó cười, tim cậu đập lỗi đi một nhịp. Mình làm sao thế nhỉ? Bình thường mình có bị thế này đâu? Hay là mình bị đau tim à? Chắc sau bữa tiệc này phải đi khám quá. Ray tự suy diễn tự cười. Nó ngó nghiêng ra đằng sau.

    - Em tìm ai à?

    - À ừm….. cô gái lúc nãy đi cùng anh….. đâu rồi? – nó nói đứt quãng, mặt thì cứ nghệt ra làm Ray phì cười.

    Nó nhíu mày không hiểu Ray đang cười cái gì.

    - Anh cười gì?

    - Không có gì. Mà em biết quan tâm người khác từ lúc nào đấy?

    - Anh làm như em vô tâm lắm vậy!

    Ray nhìn nó một lượt từ đầu tới chân. Nhìn nó mặc thế này thì không thể đi tiệc được rồi, có lẽ phải mất thêm một ít thời gian nữa. Nghĩ rồi Ray quẹo xe vào cửa hàng quần áo. Xuống xe, vòng qua mở cửa cho nó, nó ngơ ngác bước xuống không hiểu đây là chỗ nào.

    - Vào đây đi!

    Ray kéo thẳng tay nó vào trong không kịp để cho nó nói gì. Sau một tiếng đồng hồ, ngoại hình nó cũng đã thay đổi hoàn toàn. Thực ra thì mấy người thợ trang điểm chẳng cần tô vẽ thêm gì vào mặt nó cả vì không cần makeup mặt nó đã đẹp sẵn rồi. Việc chỉnh sửa nhan sắc cho nó không tốn kém nhiều thời gian là mấy nên có lẽ vì thế mà nó với Ray đến quá sớm. Nó khoác tay Ray bước vào trong đại sảnh, tự dưng cảm thấy cần phải đi vệ sinh, nó xin phép Ray đi trước.

    Vào trong nhà vệ sinh, vì đang vội nên nó đi bị đụng phải một người.

    - Xin lỗi! – vội vàng xin lỗi rồi nó chạy thẳng tuột vào luôn không kịp xem xem người mình vừa đụng là ai.

    Người phụ nữ nhìn theo bóng của nó chạy vào nhà vệ sinh. Khuôn mặt bà ta chợt tái mét lại, những đường gân xanh trên mặt dần hằn rõ. Những ngón tay run run bấu vào da thịt.

    Alissa… Sao nó lại ở đây…

    Bà Elena thất thểu đi ra ngoài, mặt cắt không còn một hột máu. Người làm thấy thế vội chạy lại đỡ bà. Ngồi vào cái ghế phu nhân này đúng là không dễ dàng chút nào cả. Ngày nào cũng lo con của chồng đến trả thù. Ông Steven mà biết việc bà đe dọa nó đưa căn nhà đó cho bà để bà đi nuôi trai trẻ chắc ông cho bà ra đường luôn. Mà tại sao nó lại có mặt ở đây? Nó bây giờ làm gì còn gì để có thể bước chân vào những bữa tiệc quy mô thế này cả. Không lẽ nó làm ăn lớn gì mà mình không biết? Mà thôi kệ đi, quan tâm làm gì cho mệt óc, dù sao chuyện quan trọng nhất bây giờ vẫn là ông Steven.

    Nó vừa bước ra thì thấyTracycũng vừa từ ngoài bước vào. Sao cô ta lại có mặt ở đây? Nếu có cô ta ở đây thì chắc chắn hắn cũng phải ở đây. Không lẽ bữa tiệc với đối tác hắn nói chính là bữa tiệc này? Chỉ mới nghĩ đến vậy thôi người nó đã run lên bần bật rồi. Nó rất sợ đứng trước con người này. 5 năm trước và 5 năm sau nó đều thuộc quyền quản lí của hắn.

    - Trời ơi! Ai đây? Hình như là cô Aliss thì phải?

    Lại là cái chất giọng lanh lảnh không lẫn đi đâu được củaTracy. Nó cố nở nụ cười tươi nhất có thể quay lại chàoTracy. Thấy nó cười thế cô chỉ muốn tát cho nó vài cái, nhìn cái vẻ mặt ngây thơ kia nhưng chắc gì bên trong vẫn còn nguyên vẹn.Tracycười khẩy đưa tay lên phủi phủi vai áo nó.

    - Cô đừng mong sẽ chiếm được cảm tình của Steven! Loại gái làm tiền như cô thì nên biết thân biết phận đi thì hơn.

    Nó cũng chẳng muốn nói gì nhiều. Nó thừa hiểu mấy loại người nhưTracy, ghen ghét đố kị, tất cả đều quá thừa thãi đối với nó lúc này. Việc quan trọng nhất đối với nó bây giờ là công ty nó. Nó định bước đi thì lại bịTracykéo giật lại.

    “C H Á T….”. Một cái bạt tay mạnh giáng xuống khuôn mặt xinh xắn của nó. Nó ngã dúi xuống đất, đưa tay ôm lấy bên má đang đỏ ửng, nóng ran vì cái tát củaTracyvừa “ban” cho nó.

    - Con ** này! Sao mày không nói gì hả? -Tracygào lên.

    Nó lấy tay quệt mép. Một mùi vị tanh tanh ở khóe miệng. Nó nhếch môi nở nụ cười nửa miệng, rồi đứng dậy phủi phủi quần áo.

    “C H Á T….”. Lại một cái bạt tai khác, nhưng lần này là từ tay nó giáng xuống khuôn mặt củaTracy.Tracyôm mặt trợn mắt nhìn nó.

    - Mày dám….. -Tracygân giọng đe dọa.

    - Đừng bao giờ động đến tôi! – nó không quan tâm đến lời đe dọa củaTracytiếp tục đi thẳng.

    Bất chợt một dáng người cao đứng chắn trước mặt nó. Ngẩng lên đập vào mắt là khuôn mặt hắn
     

    Bình Luận Bằng Facebook

    data-href="https://cnttqn.com/threads/nay-anh-toi-khong-phai-la-osin-trang-3.2208.html"