[Vương phi của Quỷ Vương] Chương 1: Xuyên không - Động phòng

Thảo luận trong 'Truyện hay' bắt đầu bởi Trần Văn Cường, 23/4/16.

  1. Trần Văn Cường

    Trần Văn Cường I love CNTT Thành viên BQT Designed

    Tham gia ngày:
    8/11/15
    Bài viết:
    3,604
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    48
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Nơi ở:
    Quảng Ninh thân yêu!
    Web:

    Truyện [Xuyen không] - Vương phi của Quỷ Vương

    Chương 1: Xuyên không - Động phòng

    Động phòng? Vân Phi Tuyết cả kinh, nhìn lại xem trên giường nam tử mặc hỉ phục đỏ thẫm, đột nhiên phát hiện, chính mình trên người cũng là mặc hỉ phục màu đỏ, sao lại thế này? Diễn trò sao? Không đúng, hay là nàng cũng giống như những nữ tử trong ngôn tình tiểu thuyết, linh hồn xuyên qua rồi? Mặc kệ thế nào, nàng phải tùy cơ ứng biến thôi, nếu thật sự là xuyên qua rồi, nàng rơi vào tình huống hết sức rắc rối rồi, đêm động phòng hoa chúc, nàng là tân nương lại bị buộc chặt ở góc tường , nhìn chú rể cùng nữ nhân khác ở trên giường xuân tiêu một khắc.

    Trong lòng có trăm ngàn loại nghi hoặc, nhưng là chính mình kêu không thể kêu, không động đậy được, nàng đang cố gắng tìm một vật gì đó có thể cắt đứt dây thừng, đột nhiên bên tai truyền đến một thanh âm giống như hầm băng, rét lạnh. "Nhanh như vậy đã tỉnh rồi sao, ta thật sự đã coi khinh ngươi rồi." Vân Phi Tuyết đột nhiên ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một con ngươi màu đen mang theo ý khinh miệt, đùa cợt, chán ghét, thù hận, hàn khí bức người đang nhìn nàng, hắn không biết từ khi nào đã từ trên giường đi xuống đây, đang đứng ở trước mặt nàng, phủ trên người hắn hỉ phục đỏ thẫm lộn xộn.

    Vân Phi Tuyết chính là lẳng lặng theo dõi hắn, cùng hắn nhìn thẳng , không chút nào nao núng, mặc kệ hắn là ai, cũng bất kể nàng hiện tại là ai, dù sao nàng cũng là tìm được đường sống trong chỗ chết rồi, nàng còn sợ ai? Tiêu Nam Hiên hàn mâu hiện lên một tia nghi hoặc, ánh mắt của nữ tử đang nhìn hắn khác biệt rất nhiều so với ánh mắt yếu đuối lúc trước, chẳng lẽ nàng đã bị dọa điên rồi, bất quá như vậy, trò chơi phải kết thúc rồi sao, kia rất đáng tiếc rồi, "Người tới, buông nàng ra." Hướng về phía ngoài cửa, hắn cất giọng phân phó.

    "Vâng, Vương gia." Một tên gia đinh lên tiếng trả lời rồi tiến vào, cởi bỏ dây thừng trên người nàng, lấy khăn ở trong miệng nàng ra, rồi lui ra ngoài, Cuối cùng cũng được tự do rồi, Vân Phi Tuyết hoạt động một chút thân thể cứng ngắc, rồi đứng lên, bình tĩnh nhìn người trước mặt, tiến đến hỏi: "Có thể nói cho ta biết đây là làm sao không?" Nàng vừa rồi nghe được rõ ràng có người gọi hắn Vương gia, rõ ràng đây là cách xưng hô ở cổ đại. Tiêu Nam Hiên mâu quang lạnh như băng gắt gao nhìn nàng, nàng điên rồi sao? Vì cái gì lại bình tĩnh đến như vậy? Xem bộ dạng của nàng trấn tĩnh tự nhiên như vậy, tuyệt không giống bị dọa đến điên. "Ngươi không nghĩ sẽ nói cho ta biết sao, vậy ta đi đây, tái kiến." Vân Phi Tuyết thấy hắn không nói lời nào, tự mình cáo biệt hắn, dù sao hắn đã muốn thả nàng, nàng sẽ tự đi tìm xem người nào biết đây là có chuyện gì để giải thích cho nàng hiểu.

    "Còn muốn chạy, ngươi không khỏi quá ngây thơ rồi, ngươi cho là ngươi đã đến đây rồi, còn có thể đi ra sao?" Tiêu Nam Hiên mâu quang phát lạnh, nàng quả nhiên là giả điên, mục đích là muốn còn sống để dời đi nơi này, đáng tiếc, có thể rời đi nơi này, chỉ có một loại người, đó là người chết. Vân Phi Tuyết ngạc nhiên ngẩng đầu theo dõi hắn, mâu trung lộ ra một tia nghi hoặc, đây là rốt cuộc là làm sao? Nàng hiện tại đang ở chỗ nào? Hắn là ai? Đột nhiên nàng thấy một chiếc gương đồng, từng bước tiến tới gần chiếc gương, nhìn vào gương, chỉ thấy một gương mặt đẹp đến mê hồn, đôi mắt long lanh như ánh nước, làn da mịn nhẵn như ngọc ánh sáng nhu hòa, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, chính là một nữ tử kiều diễm rồi, một thân hỉ phục đỏ thẫm đỏ càng làm cho nàng thêm kiều mỵ hơn khiến nam nhân nào nhìn thấy cũng bị mê hoặc.

    Này không phải nàng? Chẳng lẽ nàng thật sự xuyên không rồi. Tiêu Nam Hiên tuấn mâu lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, trên mặt âm tình bất định biểu tình, đánh giá qua một chút, nữ nhân này có phải điên hay không, vậy làm cho hắn thử một chút đi, đột nhiên tay hắn bắt lấy cánh tay của nàng. "Ngươi làm gì?" Vân Phi Tuyết đột nhiên hoàn hồn cảnh giác nhìn hắn. "Ngươi nói xem, đêm nay là ngày chúng ta động phòng hoa chúc, ngươi nói ta muốn làm gì?" ngón tay của Tiêu Nam Hiên nhẹ nhàng xẹt qua mặt của nàng, làm như khiêu khích, ánh mắt lại hàn khí bức người, không có một tia độ ấm. Động phòng hoa chúc? Vân Phi Tuyết trong lòng cười lạnh, mặc kệ hắn là ai ?

    Cũng không quản thân thể này là ai? Nếu nàng đã đến đây rồi, nàng sẽ không hội tùy ý hắn như thế nào làm nhục thân thể nàng. Nhanh tay gạt tay hắn ra, ánh mắt cười mà như không cười, nàng nói : "Nếu ta không có nhìn lầm, ngươi vừa mới giống như đã động phòng hoa chúc rồi." "Ha ha........."

    Tiêu Nam Hiên đột nhiên phát ra một tiếng cuồng tiếu, sau đó gắt gao nhìn chằm chằm nàng, "Ngươi quả nhiên không điên, tốt lắm, chúng ta tiếp tục." Tiếp tục? Tiếp tục cái gì? Vân Phi Tuyết khẽ nhíu mày. "Người tới." Tiêu nam hiên cười lạnh, sau đó hướng về phía ngoài cửa giương giọng quát. "Vương gia." Rất nhanh, từ bên ngoài tiến vào bốn người nam nhân cao lớn thô kệch, thân thể dị thường cường tráng, cung kính hành lễ với hắn. "Miễn lễ, các ngươi hẳn là biết làm như thế nào."

    Tiêu Nam Hiên vung tay lên, sau đó tiến đến bên giường ngồi xuống, một tay ôm mỹ nhân trên giường, khóe miệng gợi lên một chút tà ác tươi cười. "Vâng, Vương gia." Bốn người đồng thời đứng dậy, đây không phải lần đầu tiên, bọn họ đương nhiên biết Vương gia muốn bọn họ làm cái gì. Bốn người chậm rãi tới gần Vân Phi Tuyết, đều mê đắm nhìn nàng, ánh mắt tựa hồ xuyên thấu quần áo trên người nàng. "Các ngươi muốn làm gì?" Vân Phi Tuyết lập tức cảnh giác, đồng thời hung hăng nhìn về phái Tiêu Nam Hiên hỏi. "Gấp cái gì? Rất nhanh ngươi sẽ biết thôi." Tiêu Ham Hiên vuốt ve thân thể mềm mại của mỹ nhân, thản nhiên nói, vẫn như trước cười thực tà ác, bất quá không thấy được hoảng sợ trong mắt nàng, làm cho hắn có chút ngoài ý muốn, cũng càng khiến hắn có hứng thú.

    Vẻ mặt của mỹ nhân có vẻ khủng hoảng, vẻ mặt đồng tình nhìn nàng, không dám nói một lời. "Mỹ nhân, chúng ta hội hảo hảo thương ngươi, đừng sợ nha." Bốn nam nhân đã muốn tới gần thân thể của nàng, vươn tay xé rách quần áo của nàng. Vân Phi Tuyết đã hiểu được bọn họ muốn làm gì rồi. Không phải quá coi thường nàng sao, vậy đừng trách nàng không khách khí rồi, đây chính là các ngươi tự tìm đến. "Chờ một chút, việc gì phải như vậy, sao các ngươi phải thô lỗ như vậy chứ? Buông ra, ta tự mình thoát." Nàng đột nhiên hô, sau đó quyến rũ nhìn bọn họ, từng bước từng bước mị nhãn, tay chậm rãi cởi bỏ lễ phục đỏ thẫm, nếu nàng không có nhớ lầm, bên trong hẳn là còn mặc một bộ quần áo giống ở hiện đại, như vậy sẽ không hội vướng chân vướng tay.

    Hành động của nàng tựa hồ vượt ra ngoài dự kiến, bốn nam nhân không biết làm sao nhìn sang Tiêu Nam Hiên, tựa hồ đang chờ mệnh lệnh của hắn. Tiêu Nam Hiên lại càng sửng sốt, ánh mắt nghi hoặc, nàng không khóc nháo sao, cũng không có cầu xin tha thứ, vẫn là nàng lấy lui để tiến sao, hừ, kia nàng cũng không phải quá coi thường hắn đi, nháy mắt, hắn ra lệnh cho bọn họ tiếp tục, hắn là muốn nhìn, nàng có thể giả vờ đến khi nào? Bốn nam nhân nhận được mệnh lệnh, đồng thời tiến tới gần Vân Phi Tuyết, nàng lúc này đã cởi áo khoác, như trước cười quyến rũ , chậm rãi chờ bọn họ tới gần, đột nhiên ngáng chân ra quyền, nhanh nhẹn, chính xác, chuẩn bị tập kích bọn họ, tốc độ trong nháy mắt, tưởng có thể làm nhục nàng sao, cũng phải nhìn xem nàng là ai chứ? "A........." Một thanh âm kêu thảm thiết vang vọng trong phòng, bốn người nam nhân đồng thời lấy tay ôm hạ thân, thống khổ kêu to.
     

    Bình Luận Bằng Facebook

    data-href="https://cnttqn.com/threads/vuong-phi-cua-quy-vuong-chuong-1-xuyen-khong-dong-phong.1599.html"
  • CHÚNG TÔI

    CNTT Quảng Ninh - Diễn đàn chia sẻ phần mềm,
    tài nguyên đồ họa, tư liệu học tập và tin tức về CNTT.

    Chúng tôi không chịu trách nhiệm các thông tin do thành viên đưa lên diễn đàn. Diễn đàn đang hoạt động thử nghiệm, chờ giấy phép MXH của Bộ TT & TT - Gmail: [email protected]
  • SINH VIÊN CNTT QUẢNG NINH

    Hỗ trợ: Vũ Văn Tiền
    Zalo: 035.3456.495

    Cấm sao chép dưới mọi hình thức!